Showing posts with label #life. Show all posts
Showing posts with label #life. Show all posts

Tuesday, 15 August 2023

NHỮNG NGƯỜI CÓ CÙNG HOÀI BÃO

Tôi biết trên con đường mình đang đi có khá nhiều thứ cản chân, tuy đã xác định đúng nó là chặng đường mình sẽ gắn bó nhưng chắc gì mình đã phát huy đúng sở trường? Chưa kể đến sở thích mỗi người sẽ thay đổi theo thời gian, tôi chỉ có thể chắc chắn về bản tính của mình, năng lực mà mình nắm giữ và những giá trị cốt lõi làm nên bản thân mình. Những thứ khác có thể thay đổi nhưng những điều đó sẽ còn mãi với thời gian. Vì tôi biết rằng Thói quen tạo nên tính cách và tính cách tạo nên số phận. Chỉ biết rằng tôi luôn bận bịu với một thứ gì đó, thời gian nghỉ ngơi duy nhất không phải là khi tôi nhắm mắt, mà khi tôi thực sự mệt và đã chìm vào giấc ngủ. 

Đôi khi tôi cũng nghĩ về việc liệu thân xác và tâm hồn của mình nó có khớp với nhau hay không? Khi muốn làm nhiều thứ nhưng cơ thể rệu rã này không cho phép nữa. Vẻ ngoài của mình nó có khớp với tính cách hay không? Rồi lại quay về La Mã khi chốt lại rằng thôi thì cũng 30 rồi, người lạ nghĩ gì về mình ít nhiều không quan trọng, điều quan trọng là mình có vui vẻ với việc mình làm và mình có ích không, gia đình có bình yên mạnh khoẻ không? Cao sang hơn nữa chuyện tình yêu có êm ấm không là được. 



Quá khứ chúng ta là ai không quan trọng, có thể kể với một người lạ bạn gặp đâu đó trong quán bar, nơi góc đường hoặc trên chuyến bay nào đó đi du lịch nơi xa, không quan trọng. Quan trọng bạn còn nhớ nó, quan trọng bạn biết để dành nó ở một góc, và quan trọng hơn cả là bạn vẫn đang vui sống, tiến lên từng ngày. Chúng ta sinh ra với một sứ mệnh định sẵn là một ai đó trên đời, với một mục đích nào đó mà chính bản thân đang hoặc đã tìm ra. 


Những người bạn và những người đồng nghiệp tuổi 30 của tôi có chút khác so với những năm tuổi mới lớn. Khác ở chỗ ánh mắt của họ biết nói, cũng có lúc, tôi đoán ra nó, nhưng đa phần, mọi người đều cởi mở và thật lòng hơn trước. Có thể do ngần ấy năm tôi chắt lọc nên những mối quan hệ cũng xoay quanh tôi chừng ấy, những ngọn lửa len lỏi cháy sáng xung quanh tôi vẫn còn. Cũng còn một vài mối quan hệ nuôi dưỡng tâm hồn, những nhóm bạn vẫn còn duy trì, vì một mục đích nào đó, hoặc không vì mục đích lợi ích nào cả, chỉ là để nuôi dưỡng tâm hồn. 


Tôi đúc kết lại được một điều thế này: càng lớn, bạn lại càng tìm được những người cùng chí hướng, cùng tính cách, cùng sở thích và có thể cùng chung nhau niềm vui, vượt qua khổ ải cùng nhau và tinh thần ngày càng mạnh mẽ và khắng khít. Cảm giác nhắn một tin sau đó cả team tập hợp cùng làm việc trong 1 buổi, lần đầu tôi mới trải qua (không tính những năm đèn sách haha). Chúc cho ai đọc được bài viết này cũng đang đi trên hành trình tìm lại chính mình, tìm được những người xung quanh phù hợp với mình nhé!

Thursday, 16 February 2023

ĐẾN BAO GIỜ?

Thấm thoắt cũng nhận việc được gần nửa năm. Rời xa những cuộc nhậu, những ngày tháng bên máy in giấy, bên bìa trình ký văn phòng, bên bàn máy tính cố định, với những người đồng nghiệp nơi công sở. Rời xa những ngày đi công trình, nhận 1 lô hàng máy lạnh từ sáng đến chiều 7 chiếc xe tải, những tối mất ăn mất ngủ vì khách gọi than vãn và xử lý công việc căng thẳng dù đang chạy xe máy trên đường. Học về điện lạnh và đi công trình, bán máy lạnh, cho đến tiếp bia các sếp ở những nơi xa xỉ, những cuộc gọi mà họ còn chẳng thèm nghe máy và phản hồi khi chưa biết sếp mình là ai hay số má ra sao. Những ngày tháng chạy deadline vì vài đồng bạc, nhận những công việc mà đáng lẽ mình không thèm làm cơ, mình vẫn làm, với một tư tưởng đơn giản là việc làm lúc bấy giờ có dễ đâu. Ngay cả những người thuê mình, thấy họ còn không trụ nổi, thì đòi hỏi điều gì từ một công việc đây. Rồi quay về dạy thêm, dừng TESOL. Cũng tạm rời xa luôn những tháng ngày buồn tủi bệnh viện, tản bộ quanh những dãy phòng lạnh lẽo với 2 màu trắng và xanh da trời (giường bệnh và đồ bệnh nhân). Những ngày tháng ấy, nói đúng hơn là năm 2022 với nhiều biến cố, những người bạn, những công việc trải qua, những suy nghĩ cả tiêu cực lẫn tích cực, những cuộc trò chuyện...cảm giác như mình đang sống một cách nghiệt ngã và quay trở về với bản ngã của mình, mọi thứ vật chất trong tư tưởng của mình khi ấy đều hữu hạn và phù du. 

Đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất của cuộc đời cho đến giờ. Nhận dạy Bình Dương đến giờ vì chút tình nghĩa lúc ấy. Biết rằng công việc nào cũng đáng quý, đồng tiền nào cũng đáng trân trọng, và con người đôi khi cũng cần mạnh mẽ lên một chút, sau này nếu không ở một mình, thì sẽ phải có gia đình riêng, phải mạnh mẽ để ít nhất có người còn dám tin tưởng mà dựa vào. 

Thực ra cuộc sống ở độ tuổi mình càng lớn, nó càng đơn giản. Đơn giản hơn ở chỗ chúng ta lược bớt những thứ được coi là vô bổ và làm việc hiệu quả hơn. Hiệu quả hơn tức là giảm bớt thời gian làm việc nhưng tăng hiệu suất công việc. Cũng giống như việc giải một bài toán, thường có 2 cách : Diễn dịch và Quy nạp. Người làm theo hướng quy nạp chú trọng trải nghiệm hơn, và sau đó đúc kết thành kinh nghiệm sống của bản thân. Còn người theo hướng diễn dịch sẽ dựa trên chân lý và kinh nghiệm sống có sẵn để suy luận và đi theo hướng tốt nhất. Tôi từng đọc qua rằng Diễn dịch luôn hiệu quả hơn Quy nạp vì khi ta đúc kết mọi thứ bằng kinh nghiệm, sẽ có nhiều yếu tố chủ quan và chúng ta sẽ bị mất cảnh giác, hoặc không thèm cập nhật những khái niệm mới. Điều đó cũng đúng vì tôi đang trải nghiệm cuộc sống theo hướng từ kinh nghiệm mới đúc kết chứ không như những người khác, đổ xô theo hướng có tiền nhiều thì làm. Đồng ý họ sẽ thành công, có điều bản chất con người cũng sẽ thay đổi. Họ sẽ chấp nhận nhiều thứ xảy ra trong cuộc sống hơn tôi. Đến khi nào tôi sống được như họ ư? Chắc cũng có thể lắm, trong tương lai, khi tôi cảm nhận rằng bản thân đã trải nghiệm quá đủ haha. 



Wednesday, 10 August 2022

Những người tiên phong

Những ngọn núi vốn dĩ ám ảnh tôi là do những vết rạn nơi mạn sườn, những đốm tuyết loang lổ để lộ ra những phiến đá rắn rỏi hình thù kì dị, nhìn sơ đã biết do vết tích của thời gian tạo thành. Nhưng tôi biết, điều tôi luôn né tránh luôn nằm ở đó, nó vẫn ở đó bao nhiêu lâu nay chẳng hề thay đổi dù tôi có chọn đi một con đường vòng, hay phân tích vấn đề ở nhiều góc độ. Chỉ 2 từ: Đỉnh núi!



Tôi biết rằng tự thành lập doanh nghiệp hoặc mở một trung tâm tiếng Anh nằm ngoài khả năng của bản thân, tuy muốn nhưng khi đến lúc, tôi vẫn tìm một con đường vòng và cho rằng mình chưa đủ tầm hoặc chưa đủ năng lực. Có những bạn trẻ đã mở trung tâm và làm chủ từ lâu, họ có nhiều trăn trở hơn tôi? Họ tính toán giỏi hơn tôi? Hay đơn giản họ có tiềm lực tài chính? Sau khi phân tích vấn đề, tôi lờ mờ hiểu rằng: Một đứa trẻ mê xe đạp, đến một ngày, cuộc sống của nó sẽ xoay quanh những chiếc xe đạp, có thể nó có tiền và tự mua lấy một chiếc, hoặc trao đổi, hoặc được tặng, thậm chí, trong một suy nghĩ điên rồ nhất: nó đoạt giải quán quân cuộc đua xe đạp và được tặng một chiếc xe mới


Khi bạn xoay quanh một điều gì đó, cuối cùng bạn sẽ đạt được nó, bạn lao vào nó, rồi một ngày bạn cũng sẽ có một thành quả gì từ nó mà thôi, quy luật đơn giản lắm! Những người muốn mở trung tâm, họ sẽ trăn trở về việc mở trung tâm, họ hỏi những người đang làm chủ trung tâm, hỏi những người đã từng thất bại trong việc mở trung tâm, và rồi thử nghiệm mô hình của riêng mình. Khá hơn, họ sẽ tham gia hội thảo doanh nghiệp về giáo dục, tham khảo ý kiến nhiều chuyên gia từ đó, hoặc đăng ký học những khoá quản trị doanh nghiệp ngắn hạn để áp dụng cho mô hình của mình. Vấn đề của tôi là tôi giậm chân tại chỗ. Vậy đấy! Khi bạn nhắm lên đỉnh núi, bạn nhìn nó và muốn một ngày sẽ đặt chân lên đỉnh đó, bạn sẽ làm được!


Quay trở lại vấn đề của bản thân. Việc mở trung tâm đối với tôi là quá to tát vì những việc bản thân phải (hoặc sắp sửa) làm. Do vậy, sau một giai đoạn vùng vẫy, tôi lại tìm đến một tập thể để lại cống hiến. Nhưng lần này, tôi thực sự là một trong những người-tiên-phong. 

Tôi biết, à, mà tôi chắc rằng, mọi chuyện ban đầu sẽ luôn khó khăn. Với kinh nghiệm làm việc bao nhiêu năm của bản thân, sau 1-2 ngày trăn trở là tôi có thể đưa ra quyết định ở hay đi, lần này tôi quyết định ở. Tôi cho rằng chẳng còn gì trên đời này làm khó mình hơn lựa chọn sinh- tử. Chú tôi đã từng nói, "nhảy xuống- hay quay đầu lại đối mặt". Tất nhiên tôi không đến mức như ông chú đáng kính của mình từng làm. Tôi sẽ vùng vẫy trong môi trường của mình- như ông chú nói: hãy là chính mình, vì khi là chính mình mới cống hiến và chiến hết mình được. Bản thân tôi ư? Tôi là người thế nào? Tôi lại nhìn lại bản thân mình một lần nữa. Tôi nhận ra mình vẫn là chính mình trong khi đang vùng vẫy và cảm giác bấp bênh, nên khi vào tổ chức mới, mình ban đầu hơi bị lạc lõng trong suy nghĩ lựa chọn. Thực sự ra, chẳng có lựa chọn nào ở đây cả, mình đã là mình, thì đi hay ở, chỉ là thời gian. Cho bạn 1 ngày bạn nghĩa chưa ra thì có cho bạn 1 năm, bạn vẫn nghĩ chưa ra. Điều gì vốn dĩ dành cho mình, chẳng cần đến nửa tiếng cũng có thể trả lời. 



Trong lúc gia nhập tổ chức mới, vẫn còn những lời chào mời ngon lành đến từ tổ chức khác khiến tôi ít nhiều lung lay, tất nhiên đi xa lập nghiệp đối với tôi trong tương lai quan trọng lắm chứ, nếu thành công sẽ có tài chính đều đặn và rất nhiều hàng tháng. Nhưng thực sự, đó là câu chuyện trên đỉnh núi khác. Đúng vậy! Là đỉnh núi khác. Còn đỉnh núi tuyết của tôi, nó không phải! 

Như vậy, tính đến thời điểm hiện tại, đây là câu hỏi tôi cần trả lời: Tố chất cần có của một người tiên phong là gì? 

Wednesday, 12 January 2022

DẤU ẤN TRÊN MỖI CHẶNG ĐƯỜNG

Đến thời điểm này, để mà nói tôi vẫn ổn, thì đó là nói dối. Dù vẫn biết, trên chặng đường đời nhiều biến cố, có những chuyện xảy ra không thể tránh khỏi. Hôm nay mình nhìn thấy người khác gặp phải chuyện xui, biết đâu ngày mai sẽ là mình. Vậy nên những khó khăn lúc này dạy tôi một điều rằng: mọi thứ chỉ mang tính tương đối, không thể viên mãn trọn vẹn. Vậy sống sao cho đáng bây giờ? Làm gì để cuộc sống thêm ý nghĩa bây giờ? 


"Dù vẫn biết, trên chặng đường đời nhiều biến cố, có những chuyện xảy ra không thể tránh khỏi"

Chú tôi từng nói "Mỗi cuộc chơi không quan trọng thắng thua, ta chỉ cần xuất hiện đúng lúc và để lại dấu ấn". Tôi nghĩ mãi và nghiệm ra trong nhiều trường hợp, câu nói ấy đúng. Tôi có lẽ đã học hết cấp 2 mà chẳng cảm thấy ấn tượng với thầy cô nào. Trong một buổi tối mưa gió, sau khi học thêm tại nhà thầy Toán, ba tôi bận việc nên đến đón trễ. Ngồi chờ mãi đến khi đám bạn về hết, chỉ còn tôi và thầy ở lại, thầy cũng thu dọn đồ đạc để chuẩn bị ra về. Sau một hồi hỏi thăm, thầy quyết định chở tôi về mặc dù lúc ấy đang mưa lớn, từ Gò Vấp về đến Quận 12 cũng phải hơn chục cây. Năm đó là 2009, quãng đường tương đối xa đối với chiếc xe dream của thầy nhưng thầy vẫn chở tôi về tận nhà, chào và hỏi thăm gia đình tôi. Được biết mẹ đau bao tử, lâu lâu thầy vẫn hỏi về bệnh tình của mẹ. Tôi ra trường, 7 năm sau mới mò ra được Facebook của thầy và kết bạn, thầy vẫn nhớ và hỏi thăm mẹ tôi mặc dù bệnh của mẹ đã đỡ từ lâu. Ngồi nghĩ lại, tôi tự hỏi: Do điều ấy chưa bao giờ thầy làm, nên ấn tượng và nhớ mãi? Hay thầy có trí nhớ cực kỳ tốt? Đến mãi bây giờ, khi gặp lại và ngồi nhậu với thầy như hai người đàn ông đã lớn, tôi mới thấy thầy tôi đã già đâu. Những năm tháng ấy là quãng thời gian đầu sự nghiệp của thầy và tôi đã để lại ấn tượng về một cậu học sinh chăm chỉ, hiền lành, gia đình khó khăn khiến thầy nhớ mãi. 


"Mỗi cuộc chơi không quan trọng thắng thua, ta chỉ cần xuất hiện đúng lúc và để lại dấu ấn"

Ấn tượng đến từ nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng Dấu ấn- điều thành công một người làm được, mang tính cố gắng và có mục đích hơn nhiều. Cuộc sống là những cuộc chơi nhỏ. Mình làm chủ nó bằng cách để lại những dấu ấn khác nhau, mọi người sẽ ghi nhớ tên mình và điều mình làm. Biết lượng sức mình và phát huy khả năng của mình đúng lúc, ta sẽ tạo nên dấu ấn. Một ngày bình thường, bạn tôi đến bãi giữ xe như mọi người, xếp xe ngay ngắn và đi lên lầu, bắt đầu làm việc. Còn tôi, đến nơi và chợt nhận thấy bác bảo vệ cần mẫn xếp những chiếc xe chưa ngay hàng thẳng lối lại với nhau, tỏ vẻ bực bội vì ý thức để xe của mọi người. Tôi dựng lại xe của mình. Hôm sau bác nhớ tôi, bác ấn tượng tôi luôn để xe chỗ ấy ngay ngắn nhất có thể. Hôm sau nữa tôi mua 1 ly cà phê và nói rằng bác mệt rồi uống chút cà phê cho tỉnh táo còn làm việc. Chỉ vậy thôi, mỗi lần đến, bác đều chỉ cho tôi lối vào giữ xe và dành cho tôi một chỗ đẹp nhất để xe không bị trầy xước mỗi khi hầm để xe trở nên đông đúc. Mỗi lần đến và ra về tôi đều chào bác, 2 giây. Bác đã ấn tượng tôi, còn tôi đã để lại dấu ấn trong lòng bác. Có thể nói đó là một sự thành công nho nhỏ nếu tôi không phô trương. Những hành động nhỏ ấy, với những người khác nhau, ở trong những tình huống khác nhau, tạo nên cho chúng ta những dấu ấn riêng trong lòng họ. Khi gặp lại ta, họ sẽ nhớ mãi. Những dấu ấn khi gặp đúng thời điểm sẽ tạo nên những thành công lớn sau này.


"
Biết lượng sức mình và phát huy khả năng của mình đúng lúc, ta sẽ tạo nên dấu ấn"

Tình yêu đến cùng những ấn tượng, điều đó tương tự, hai người nếu có những ấn tượng tốt và cảm thấy mến nhau, lâu dần sẽ đến được với nhau, còn việc sau này, lúc ấy tìm hiểu thêm sẽ khác. Tuy nhiên, ta có thể để lại dấu ấn trong lòng người thương bằng những hành động nhỏ như trên mà sau này, có những câu chuyện thú vị được kể lại mà mỗi lần được nghe, ta lại nở mũi không chừng. Tính tôi vốn nóng nảy, lúc vui thì rất nhanh miệng, phản xạ rất hay và dí dỏm, thậm chí sâu sắc khiến người nghe cảm thấy ít nhiều tâm đắc. Nhưng với em, tôi luôn điềm đạm, lạc quan, vui tươi hài hước nhưng thể hiện sự chân thành, ít đùa giỡn. Có lẽ một phần, tôi đã trải qua một chuyện tình dài và kết thúc trong đau khổ. Tôi muốn người sau được thoải mái hơn và dành cho người đó nhiều phần hiền dịu trong tâm hồn hơn. Hôm nay, sau những biến cố và những ngày tươi đẹp cùng nhau, em nói rằng "Anh luôn là điểm tựa của em. Lúc nào cũng lạc quan. Em luôn có cảm giác an toàn an tâm khi ở cạnh anh". Đó chẳng phải là một thành tựu đáng ghi nhận trong lòng hay sao? Tôi không biết sau này em sẽ thất vọng về tôi bao nhiêu lần, chỉ cần tôi luôn là chính mình. Tôi sẽ vượt qua những thử thách cùng em. 

"Tôi muốn người sau được thoải mái hơn và dành cho người đó nhiều phần hiền dịu trong tâm hồn hơn"

Tôi biết hiện tại, mình còn một con đường dài để đi, phải thoát ra khỏi vũng lầy lười nhác, phải mở được cánh cổng sang chân trời mới tươi đẹp hơn, khiến bản thân khá hơn, kiếm tiền, dìu dắt anh em, là điểm tựa của gia đình và người thân. Nhưng trên hết, tôi cần giữ tinh thần lạc quan và tư duy tích cực. Thắng không kiêu, bại không nản. Khóc không giải quyết được gì, chỉ rơi lệ vì tính mạng và sức khỏe. Manner maketh man- Phong thái làm nên người đàn ông.



Saturday, 9 October 2021

CHỈ CẦN ĐI VỚI NHAU

Có những mối quan hệ, một ngày mở mắt thức dậy đã không còn, có những người bạn cười nói vui vẻ, phút chốc trở mặt rời xa nhau. Dẫu biết người tử tế còn rất nhiều, nhưng họ tử tế với ai lại là chuyện khác. Có những thứ xấu xa bắt buộc phải xuất hiện để làm tiền đề cho những điều tốt đẹp phía sau- triết lý này mấy ai hiểu thấu. Làm người tốt dễ lắm, cứ cho đi thôi là xong, chẳng cần nhận lại gì, ai thương mình, họ cúi đầu cảm tạ, hoặc sẽ phũ phàng dứt áo ra đi. Trước giờ chúng ta luôn được nhìn thấy những câu chuyện mà đặt mình vào vị trí người khác mới có thể hiểu được. Tuy nhiên, ít câu chuyện nào nói rằng: đặt bản thân vào rồi chắc gì đã hiểu ai? Người còn chưa hiểu mình, huống hồ là ta! Vậy nên mới có người nói rằng: "Biết mình biết ta". Chẳng ai lại nói "Hiểu mình hiểu ta" cả. Biết là nhận thức, hiểu là suy luận. Chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức 'biết' thôi. Những người yêu nhau họ thường gọi là "tìm hiểu nhau", hoặc quen biết nhau, ngay cả vợ chồng chung sống lâu năm càng phải rõ giữa 'hiểu' và 'biết'. 


'biết' và hiểu

Tôi từng tranh cãi với bạn bè về tình yêu, rằng yêu một người hay thương một người là cần nhiều sự tinh tế, là hiểu người đó nghĩ gì, là trở thành tri kỷ tâm giao. Một người yêu hoàn hảo nên có những điều đó. Sau cùng nhận ra, ở phạm trù 'con người', ta không thể thoải mái làm điều đó. Không có một con người nào sinh ra ngẫu nhiên gắn với một người khác qua 'tiếng sét ái tình' cả. Cách giải thích đơn giản nhất là bản thân họ xuất phát ra điều đó. Điều đó là gì nhỉ? 'tiếng sét' ư? Không hẳn. Đó là sự hy sinh, đó là tất cả lòng tốt của một người , dành cho người mà họ muốn dành- như đã nói ở trên- cho đi và không mong nhận lại. Và người đón nhận điều đó- tất nhiên- có quyền từ chối hoặc nhận nó với một tâm trạng: biết ơn vì mình cũng muốn làm điều tương tự, hoặc tạm bợ và không đánh giá cao. Cuối cùng, bạn biết rồi đấy, theo định luật Murphy: “cái gì xấu có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra”. 



"cái gì xấu có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra ở tình huống xấu nhất"

Việc biết một điều, một tính cách của ai đó, hoặc thậm chí hiểu một người nào đó, và vẫn cố tình để xảy ra thứ trái ý họ, suy cho cùng bắt nguồn từ câu nói "có những thứ xấu xa bắt buộc phải xuất hiện". Đó là điều ba mẹ ta đã làm bấy lâu nay, điều thầy cô vẫn thường hay làm, mà ta không nhận ra hoặc không tuân theo và cho đó là việc làm hay ho. Ba mẹ cũng rất di dỏm, hài hước, cũng có tuổi thơ dữ dội như chúng ta, nhưng sao trong mắt ta họ như những tượng đài, những vị Phật sống? Họ đã phải làm vậy, họ buộc phải làm vậy từ lúc ta sinh ra đến khi ta có đủ nhận thức để lật ngược lại mọi vấn đề. Những thứ ta cho là xấu xa mà ba mẹ cố gắng nhồi nhét vào đầu chúng ta, thực ra giúp ta sinh tồn trong tương lai. Ba dặn ra đường gặp chuyện bất bình né ra. Mẹ bảo thấy con gái không biết điều đừng dính vào. Nhưng chúng ta thường phản ứng ngược lại, thấy đánh nhau lao vào can và bị đánh luôn. Thấy con gái xinh xắn ngọt ngào là mê như điếu đổ. Ba mẹ đã và đang "biết" rằng mình thường hay làm gì, họ không "hiểu" thậm chí không cần "hiểu" ta nghĩ gì, vì dù sao ta cũng sẽ làm những điều mà họ "biết"...và họ tìm cách bảo vệ chúng ta.

Nghe hay không nghe thì tuỳ, chỉ cần vẫn đi với nhau. Triết lý đơn giản nhưng những người trẻ khó có thể làm, họ có thể bức xúc với bạn bè, người yêu, gia đình...rồi tuyệt giao. 

Sunday, 22 August 2021

NIỀM HY VỌNG LUÔN CÒN ĐÓ

 Một chiều mưa tháng 8, muốn lưu lại vài dòng cho những chuyện đã xảy ra... 

    Một năm qua quả là nhiều biến động, dịch bệnh bùng phát không ngớt, tin dữ giữa những người tôi quen biết cũng đã xuất hiện, công việc hiện tại cũng phải tạm ngưng do chỉ thị của thành phố, riêng việc học của tôi vẫn được duy trì. Vì nghỉ tránh dịch tại nhà nên mọi thứ dường như bị đảo lộn, tôi phải học cách thích nghi cùng hoàn cảnh này. Tôi cảm giác lúc nào cũng chưa sẵn sàng để làm bất cứ việc gì hoặc thay đổi điều gì, những năm qua cũng thế, việc công ty nhiều chuyển biến, nhưng mỗi lần thay đổi, tôi như một người lạ, trong đầu cứ rối lên với mớ suy nghĩ vốn dĩ rất cỏn con. Tôi từng vượt qua những thay đổi với công ty từ năm 2017, đến nay cũng đã 4 năm hơn, chưa bao giờ công ty phải dừng hoạt động như vậy. Có cảm giác những người tạm ngưng, họ cũng sẽ có thời gian suy nghĩ về công việc, nhưng là công việc mới sau khi dịch bệnh được kiểm soát. Mọi người vẫn thế, trong mắt tôi vẫn tươi đẹp sau 4 năm hơn, có người đi, người ở lại, nhưng ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng. 


"Ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng"

    Có những suy nghĩ đã ở trong tôi quá lâu, tôi cần cởi mở hơn và khách quan hơn để đón nhận những điều tích cực. Sau khi nghe tin dữ, tôi đã phải mất mấy ngày để trấn tĩnh lại bản thân, mặc dù vẫn đang trong thời gian hoàn thành bài cuối kì của 4 môn học liên tục. Gia đình không vì vậy mà mất đi niềm tin và hy vọng, tôi luôn dành những lời động viên đến ba mẹ và em trai, mặc dù thực sự bản thân chẳng khá hơn là bao, mặc dù vẫn biết chặng đường phía trước cần nhiều sự đột biến, nhưng liệu tôi có dũng cảm đánh đổi con người hiện tại vì 1 điều gì đó phi thường cho người thân hay không? Hay vẫn là một cậu nhóc năm nào còn nhiều suy nghĩ viển vông? Hiện tại tôi chỉ coi việc học như 1 sự tu nghiệp cho bản thân, chưa có điều gì chắc chắn, cảm thấy bản thân tôi đã rong chơi quá lâu trên chặng đường sự nghiệp. Cũng có thể, suy nghĩ hơn thua trong tôi bắt đầu le lói, tôi cũng muốn hơn người, tôi cũng muốn cạnh tranh để mang nhiều tiền về nuôi sống gia đình, vì thực sự, đang dần thấm nhuần tư tưởng phải có tiềm lực tài chính, mới mong giúp đỡ gia đình và người thân, cảm nhận bản thân đang dần hoà nhập tư tưởng vào cái gọi là bon chen với xã hội. Tôi thực lòng chẳng muốn vậy chút nào. Thực sự nếu được trở thành nhân vật truyện tranh nào đó, tôi muốn trở thành Shikamaru- một cậu nhóc nhiều trăn trở đến đơn giản, cùng cô nàng Temari khẳng khái cùng xây dựng một gia đình nhỏ bé. 


    Có một câu nói truyền động lực khá lớn mà tôi muốn lưu lại đó là

"Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong  những hy sinh, gian khổ. Ở đời này, không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua ranh giới ấy"

    Tôi tự nhận thấy bản thân vẫn còn may mắn hơn nhiều người khi gia đình tuy có chuyện, nhưng không đến nỗi kiệt quệ, vắc-xin cũng đã được tiêm 2 mũi, hẻm mình tuy đang bị phong toả, nhưng đồ ăn vẫn được phân phát đều do có tổ trưởng ở ngay đấy. Vẫn còn ngồi để gõ ra những dòng này trong tâm trạng không buồn không vui, là may rồi. Dẫu biết rằng dịch bệnh sẽ còn dài và tương lai bản thân vẫn còn mù mịt, nhưng luôn nhớ lời mẹ dặn "Con trai phải vững vàng lên, phải là chỗ dựa cho mẹ và em nữa chứ!" Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu mẹ ạ!



Sunday, 18 April 2021

THÀNH TỰU CỦA BẠN LÀ GÌ?

     Năm tôi lớp 4, trong một lần đi nhà sách, tôi có đề nghị mẹ mua cho mình một cuốn từ điển giấy. Sau một hồi đi dạo, tôi thấy cái kim từ điển mà đứa bạn trên lớp đang dùng, lúc đó trong đầu chỉ nghĩ: "Giá mà có một cái, mình sẽ tìm từ vựng nhanh biết bao nhiêu". Tôi biết chiếc kim từ điển ấy rất mắc, nhưng vẫn mạnh dạn hỏi mẹ. Mẹ tôi sau một hồi đắn đo,nói:" Nếu con chắc chắn sẽ cải thiện tình hình học tập với cái này thì mẹ sẽ mua cho con". Dường như câu nói đó làm tôi chùn chân, tôi sợ phải chịu trách nhiệm khi có thêm chiếc kim từ điển đắt đỏ ấy. Tôi cuối cùng từ bỏ và lấy quyển từ điển giấy. Vốn dĩ câu chuyện chẳng có gì, nhưng rồi sau này, gặp những trường hợp tương tự, mẹ vẫn hỏi tôi câu ấy- Mẹ không tiếc thứ gì với con cả, con cảm thấy sẽ làm tốt hơn khi có công cụ này chứ?- Năm đó tôi lớp 11, và đó là chiếc máy tính bỏ túi 400k. Tôi gật đầu đồng ý, và thử trải nghiệm tự chịu trách nhiệm với vấn đề đó, một cảm giác mang tính thử thách nhưng vẫn trong khuôn khổ. Tôi những tháng năm ấy đã cùng chinh chiến với chiếc máy tính bỏ túi xin sò, vượt xa đám bạn ở câu 1- Đồ thị hàm số. Thậm chí khi vô phòng thi, sau một chút thời gian tôi đã làm xong câu 1, quay sang bạn bè (ở tỉnh lên dự thi), chúng nó dùng máy đời cũ, thậm chí còn thể hiện số thập phân sau khi tính xong. Lần đó tôi trượt 0,5 điểm nguyện vọng 1, tuy điểm thi cao hơn năm trước đến 2 điểm, tôi vui vẻ vô nguyện vọng 2 cùng với số điểm dư khá nhiều (3 điểm). Lúc ấy niềm vui không phải đến từ việc mình đậu đại học, nhận được nhiều lời khen từ mọi người, thậm chí tôi còn chẳng nhớ ai khen. Nhưng việc đám đối đầu với thử thách của mẹ, thử thách của bản thân cùng với chiếc máy tính ấy, khiến tôi tự tin hơn. Tôi tin đó là thành tựu đầu tiên của mình. 

"Nhưng việc đám đối đầu với thử thách của mẹ, thử thách của bản thân cùng với chiếc máy tính ấy, khiến tôi tự tin hơn"

    Tôi là một người khá lười trong việc thay đổi, nhưng mỗi khi bắt buộc phải lựa chọn điều gì đó, tôi luôn nghĩ về câu nói của mẹ. Gần đây nhất, khi quyết định học lên thạc sĩ sau khi tốt nghiệp cử nhân ngôn ngữ, mẹ, vẫn câu nói ấy:" Con nhắm sau khi học xong xác định làm được tốt hơn không?". Tôi chỉ nhẹ gật đầu và nói:"Con chưa bao giờ thấy cần phải học như lúc này, cảm thấy như một cơ hội vốn dĩ dành cho mình vậy". Mẹ đồng ý và thậm chí bù thêm học phí cho tôi. Tất nhiên tôi thi đậu đầu vào và chuẩn bị khăn gói đi học một năm rưỡi nữa. Em cũng vậy, cũng ủng hộ tôi hết mình, ít ra, tôi cảm thấy tự tin hơn hồi lớp 4. 

    Thành tựu có thể tuỳ vào mỗi người, có thể mục đích của bạn là một lời khen từ sếp của mình? Kiếm được hơn một chút so với tháng trước? Học thêm một kỹ năng? Nhưng dù có là gì đi nữa, hãy luôn so sánh mình với quá khứ, vì đó mới là thước đo chính xác nhất. Một người anh đã bảo " Em chỉ nên so sánh với người ta để biết mình phải cố gắng, phải tích cực hơn". Vậy nên ai cũng đã, đang và sẽ là người hùng trên chặng đường của chính mình. Chặng đường mang tên Trưởng thành.

    Tương tự như vậy, trên chặng đường của sự Trưởng thành, chúng ta bắt buộc phải quên. Tôi đã thực sự dứt ra khỏi quá khứ chưa? Chưa từng, dường như mọi thứ vẫn chỉ như ngày hôm qua. Vậy tôi có khá hơn tôi của quá khứ ở điểm nào? Đó là mìm cười và lắc nhẹ đầu mỗi khi nghĩ về quá khứ ấy. 


"Trên chặng đường của sự Trưởng thành, chúng ta bắt buộc phải quên"

Ai cũng phải đi dọn dẹp quá khứ do chính tay mình bày ra như dọn dẹp căn phòng của chính mình, đồ đạc của mình bày ra, và tự tay quẳng nó đi- mọi thứ! Chỉ khác duy nhất là tư tưởng tích cực, thấu cảm và vị tha. Những điều đó sau cùng sẽ gắn bó với ta mãi.

Thursday, 16 July 2020

VIẾT CHO MỘT PHẦN TUỔI TRẺ

"Mình hãy còn trẻ"- ai cũng còn trẻ khi nghĩ như vậy. Hãy là mình của khi xưa, chẳng ai cấm bạn làm như vậy dù việc bạn làm hay thể hiện có lố bịch đến thế nào. Hãy sống đúng với số tuổi của mình ư? Không nên đâu...
Nhà văn Mark Twain từng nói: 
"Don't part with your illusions. When they are gone, you may still exist, but you have ceased to live."
"Đừng rời xa ảo mộng của chính mình. Khi chúng không còn nữa, bạn vẫn có thể tồn tại, nhưng bạn cũng không sống nữa"
Thế đấy, có những khi bản thân mơ mộng đến khó tả, ta cứ phải co mình trong một vỏ bọc mang tên "sống thực tế". Ta nói với những người thân như vậy, cố gắng hành động như vậy, rồi ta về nhà...mọi thứ quay trở lại ban đầu! Những người bạn quanh tôi cũng vậy. Có trẻ 11 tuổi, có người già cỗi đến nỗi không thể ra ngoài sau giờ làm, chỉ muốn về nhà đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi.


"Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này"

Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này, đến những nơi mình chưa biết mặc dù hằng ngày mình phải làm những công việc bàn giấy nhàm chán, chỉ cần biết rằng mình có thể đi và có sức để tiếp tục đi, thì hãy cứ đi!
Hãy cứ ngây ngô vì thực sự việc đó chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống của ai, và chẳng ai có thể áp đặt suy nghĩ của họ lên bản thân mình. 
Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu. Rồi ta sẽ thấy ai đi cùng với ta. Vì "Biển rộng sông dài",biết đường nào mà chờ. Vì chuyện tình cảm, chẳng có câu trả lời thỏa đáng đâu! Có những người vì áy náy một khoảnh khắc mà trao trái tim đi mất hút không đường tìm về. Để rồi bản thân ai dắt đi đâu thì theo vậy, như một cái xác không hồn...


"Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu"


* Hãy luôn tự nhủ rằng, ai cũng giống ai, đừng so đo hoặc bực tức làm gì, hãy sống với những gì mình đã trải nghiệm, hãy dùng những kiến thức mình được tích lũy- một cách đúng đắn và hợp lý. Rồi đâu sẽ vào đó thôi! Nếu so sánh rồi buồn bã, thì bản thân sẽ đau khổ trước tiên. 


"Dù là Mười điểu răn của Đức Chúa Trời"

Đạo: là một điều gì đó khiến con người đặt niềm tin vào, hi vọng và thay đổi bản thân theo hướng tốt hơn, nó giúp cải thiện quan điểm nhân sinh của một người và khiến họ nghiệm ra nhiều điều xung quanh mình. Phật giáo hay Công giáo cũng được, vì tất thảy đều dạy về đạo nghĩa, đạo đức...đạo làm người. Và con người gặp gỡ nhau nguyên bản là mình sau khi đã nghiệm ra điều đó, dù thuộc tôn giáo nào đi chăng nữa. Vẫn là nên chắt lọc những điều tốt đẹp từ mọi nơi, mọi người, có những người không theo một tôn giáo, dạy cho chúng ta thế nào là lẽ sống. 


"Hay Ba điều Đức Phật dạy"

Vì cuộc sống là muôn màu, nên dù ta có đặt triết lý nhân sinh của mình vào trường phái tôn giáo nào đi nữa thì vẫn có cách giải thích thỏa đáng cho những điều xảy ra.
Bởi vì Mười điều răn của Chúa cũng như Ba điều Đức Phật dạy. Một khi hiểu 2 thứ là 1, sẽ hiểu đạo làm người. 


Saturday, 2 May 2020

TẦNG THƯỢNG 102

"Ngày trôi qua nhanh
Hay ngày còn chưa tới?
Ngày chờ đợi ai về 
Đến đây...đón em...về"
Lời hát trong bài "Tầng thượng 102" của Cá Hồi Hoang làm tôi rùng mình. Sao bỗng dưng cảm thấy nhiều ý nghĩa đến vậy! Khi sống giữa một xã hội thực dụng và ồn ào, tôi lại tìm thấy một âm thanh xưa cũ, lời hát vang vọng, như ngày đầu tập thành nghe nhạc. Chỉ cần nhắm mắt và lắng nghe. Ấn tượng thuộc về thời thơ ấu cùng chiếc radio và chương trình nghe nhạc hàng đêm. Chả trách sao mình lại nghe đi nghe lại mãi. Tầng thượng nghĩa là trên cao rất cao, nơi mà dưới đất chỉ có thể mỏi mòn ngóng trông, 102 mang ý nghĩa  ẩn dụ, rằng tôi đang chờ đợi một điều duy nhất, không ai khác, không điều gì khác, đó là em! 


Chỉ cần nhắm mắt và cảm nhận âm thanh của bài hát

Tôi không hề xem review về ý nghĩa bài hát để nghiệm ra điều dung dị như thế, có lẽ, nghệ thuật do cảm nhận và kiến thức của mỗi người khi thưởng thức tác phẩm. Rằng tôi đam mê ngôn ngữ, nên đôi khi hay chơi chữ, tỏ ra hài hước và khiến người khác cười phá lên vui thích. Và cũng cảm ơn điều đó, tôi mới có nhiều bạn bè và dần hình thành một cái nhìn tổng quan, cụ thể, có căn cứ về mọi sự vật, sự việc trên đời. Có người nói tôi láu cá khi ai cũng giỡn được, không biết trên dưới- tôi gọi đó là sự thân mật, không phân biệt, vì đơn giản: tôi không nói chuyện xấc xược và hỗn hào. Có lẽ trong quan điểm của nhiều người lớn tuổi sẽ không cho điều đó là được phép, và chính vì thế sinh ra cái gọi là Cả nể kèm theo một hệ luỵ gọi là Sĩ diện. Tôi không quan trọng điều đó và thậm chí chấp nhận nghỉ chơi với một người bạn chỉ vì nói chuyện không cùng quan điểm về nhân sinh. Tôi cảm giác mình nên như vậy, nên trở về với bản ngã của chính mình, yêu ghét rõ ràng, tiến đến những điều mình ưa thích và lánh xa những thứ bản thân cảm thấy tồi tệ. 


Đem lại tiếng cười cho mọi người luôn làm mình cảm thấy khá hơn

Những giải đáp về nghề nghiệp tương lai, các kỹ năng cần thiết cũng như tháo gỡ khó khăn của một giảng viên ngôn ngữ trên buổi livestream hôm nay làm tôi ít nhiều thấm thía, rằng vẫn còn một cộng đồng trăn trở, vẫn còn những người giống mình, và mình vẫn thích những gì mình đang thích bấy lâu nay, có một sự thân quen như mình đang được sống trong cộng đồng mà vốn dĩ mình đã sống từ lâu, nhưng 3 năm nay không làm vậy. Tôi nghiệm ra rằng sự quay trở lại chốn cũ ưa thích sau một thời gian xa cách khiến mình cảm thấy tự tin hơn tất thảy mọi người hiện tại đang sống ở đó. Rằng vốn dĩ quy luật chỉ cần: ra đi- quay về- rồi lại ra đi- rồi lại quay về! Để làm gì ư? Để một con người cảm thấy trân trọng những phút giây ở nơi đó, công việc đó, để họ có động lực bước trên những bước tiếp theo trên con đường xa lạ. Con người vốn dĩ như vậy. Cảm xúc nên là: Thân quen- mới lạ- rồi lại thân quen- rồi lại mới lạ...Xác định chặng đường mười năm tới gần kề rồi!


Điều bình dị luôn chờ đợi ta ở điểm cuối cùng

Saturday, 18 April 2020

ĐI TÌM NIỀM VUI

Tôi đọc được câu nói này rất hay:
"Yesterday is the past, tomorrow is the mystery. But today is a gift, and that's why it's called present"
Ngày hôm qua hãy để lại, hãy trân trọng những phút giây quý giá bên người thân của mình. 
Khoảng thời gian ở quá khứ dù vui hay buồn, cũng nên để qua một bên, đôi lúc tranh cãi với thằng bạn, tôi vô tình khơi lại chuyện quá khứ của mình. Nó mắng tôi một trận, vì chính mình cũng dặn nó rằng hãy thôi nghĩ về chuyện trước kia, hãy tìm cho mình một hạnh phúc. Nó đã có! Bây giờ tới lượt tôi.
Cũng như bao người khác, tôi có vài người thích sau khi đổ vỡ. Bản thân cũng chẳng mấy quan tâm, đôi lúc đắn đo, rồi lại thôi. Nhận lời đi chơi, hò hẹn ăn uống...Tôi chỉ biết cho đi những gì mình có, giúp đỡ mọi người xung quanh, chung vui cùng họ, ai đó cảm ơn và mỉm cười khi mình giúp đỡ họ đã là một hạnh phúc rồi. 

"Tôi chỉ biết cho đi những gì mình có"
Sau quãng thời gian u sầu (mà thường thì tôi chẳng bao giờ bộc lộ ra trên nét mặt của bản thân, nó như một con sâu, ăn mòn tâm thức mỗi đêm về, đôi khi đi ngang chốn cũ, cũng cảm thấy chút hụt hẫng như thời còn hay đi chung ngang qua. Tôi cố gắng tránh né những nơi như thế), tôi dần quay lại thói quen uống cà phê mỗi sáng, thức khuya nhiều hơn, chẳng để làm gì, có lẽ trong tôi cảm giác yên tĩnh lúc 12h là tốt nhất đối với bản thân, để nghiền ngẫm về mọi thứ...

Như thế đấy!

Rồi tôi nhìn mọi người xung quanh với một tâm trạng cởi mở hơn, ánh mắt hiền hoà, cảm thông và cười sảng khoái, tựa như không cần suy nghĩ về điều gì phiền muộn phía trước. Bạn bè, anh em, đồng nghiệp...Rồi tôi nhìn về em, một cô gái mới lớn, tôi chợt thốt lên trong đầu rằng "Sao bao tháng qua mình có thể lờ đi một người con gái như vậy chứ?". Thế đấy, sau khi vực dậy, rũ bỏ buồn bã, tôi lại đi tìm động lực, tìm niềm vui trong cuộc sống, và sáng nào cũng vậy, tôi đều ghé chỗ em. Tôi không mấy quan tâm lắm, chỉ biết em cười với tôi rất duyên, có một cảm giác muốn lại ngồi kế em, nhìn em làm việc vậy thôi. Tôi hay ghé và cho đồ em cũng như bao người khác, nhưng tôi cảm nhận được em có tình cảm với mình. Thế đấy! Tôi quay người lại và nắm lấy tay em, nói rằng tôi thích em. Và em gật đầu đồng ý. Tôi cảm giác như mọi thứ tươi mới trở lại. Bởi đây là một khởi đầu mới, tôi hân hoan đón nhận, từ từ chậm rãi, bởi em còn trẻ và chưa có nhiều toan tính cho tương lai. Tôi thì đang quay cuồng cùng cuộc sống thường nhật. Chỉ khác là, có thêm những lời hỏi han, những cái nắm tay, ánh nhìn trìu mến. Không giống trước đây, mỗi khi nghĩ về em, tôi nghĩ về một người con gái vô lo, tâm hồn cởi mở, chăm chú lắng nghe mỗi khi tôi kể chuyện và đôi khi sướt mướt. Phải rồi, tôi muốn đi cùng em những năm tháng tiếp theo (bản thân tôi nghĩ vậy). Chúng tôi trò chuyện (ngay bản thân tôi) cảm giác rất cởi mở và thoải mái, em tôn trọng giờ giấc của tôi, tôi cũng vậy. Em biết tôi lớn hơn em rất nhiều và cũng có nhiều việc để làm hơn. Tôi thì biết em còn nhỏ và khoan hãy nhồi nhét những tư tưởng trong đầu mình vào tâm hồn ấy. Và cứ thế, chúng tôi đến bên nhau...

Cô bé nói thích hoa hướng dương!

Tự nhận thấy bản thân là một người không mấy mặn mà với những mối quan hệ, tôi đôi lúc niềm nở nhiều khi lại thờ ơ. Những người bạn thân của tôi cũng vậy, họ hiểu rằng ai cũng bận và có khoảng trời riêng, họ chỉ yêu cầu vài ba tiếng sau vài ba tháng, để kể chuyện nhau nghe là đủ. Bạn tôi hiện đã liên lạc trở lại từ bên Canada. Khốn kiếp! Tình bạn sâu đậm đến nỗi tôi tưởng nó tạo nick facebook khác và lờ mình đi rồi. Nhưng không, nó nhắn tin lại hỏi han, và chúng tôi dành hơn 2 giờ đồng hồ tâm sự đủ chuyện trên đời. Vẫn nể nó như thời đi học,chỉ khác là, lúc đó tôi còn buồn bã còn nó đã có người yêu 5 năm. Nó rất giỏi, những nỗ lực bao năm bên nước ngoài của nó nhắc nhở tôi rằng: Hãy kiên trì với con  đường mình chọn, hãy xây dựng cuộc sống sau này của bản thân xung quanh nó, để phát triển, và tìm niềm vui. Quan trọng hơn cả là, hãy nhắm đến mục tiêu cao nhất, dù ngành đề đó nhỏ nhoi nhất đi chăng nữa. Thì mình cũng phải đặt ra đích đến cuối cùng để tiếp tục vươn. Triết lý tưởng chừng như đơn giản ấy khiến tôi trằn trọc mãi khi nó được thốt ra từ miệng một người mà tôi kính nể. Tôi đã bị cuộc sống thường nhật cuốn trôi. Tôi đã bị lan man, cần tìm một lý tưởng và mục tiêu để tiếp tục cố gắng. Tôi biết sau này sẽ có rất nhiều lần trong đời mình cảm thấy như vậy. Chỉ biết hi vọng lúc đó tâm trí mình không bị lạc lối. Mình vẫn muốn là chính mình thôi. 

"Những người bạn thân của tôi cũng vậy, họ hiểu rằng ai cũng bận và có khoảng trời riêng"

Và cuộc sống thật thoải mái khi tôi sàng lọc được những người không liên quan, hoặc làm mình thấy phiền. Một người bạn tôi từng làm chung, chơi với nhau 3-4 năm ngỡ thân thiết, nhưng cuối cùng vẫn không hợp. Biết rằng rất tiếc, nhưng thôi, chung quy cũng do quan điểm không hợp nhau, nên sẽ bớt nói chuyện lại. Lớn rồi, biết lựa chọn những người làm mình thấy thoải mái khi chia sẻ, khi tâm sự chuyện vui buồn cuộc sống, nếu không cũng đừng nên cố gắng ở lại làm gì, nên rời đi thì hơn. 













Wednesday, 18 March 2020

THỜI THẾ CÓ TẠO ANH HÙNG?

Dạo gần đây dịch bệnh do virus Corona lan truyền thực sự mạnh mẽ. Các nhà hàng, quán nhậu, karaoke...tạm thời đóng cửa gần 1 tháng, riêng ngành giáo dục và du lịch bị đình trệ, thất thu từ đầu năm. Nhưng vẫn như mọi khi, những người làm ăn theo thời ắt sẽ có phương án dù trong hoàn cảnh kinh tế éo le thế nào. Họ sẽ chuyển hướng. Những xưởng may đã chuyển sang sản xuất khẩu trang bằng vải đủ loại, đủ màu. Những thương gia chuyển sang bỏ sỉ lẻ khẩu trang, nước rửa tay. Dịch vụ giao hàng trở nên nóng hơn bao giờ hết. Những doanh  nghiệp non trẻ thì lại chuyển sang kinh doanh online. Và kể cả ngành giáo dục cũng thế. Các trường học tiến hành phương án học online, các thầy cô thay phiên nhau livestream giảng bài... thế mới thấy, ở thời nào, hoàn cảnh nào người ta cũng có cách vượt qua khó khăn. 
Các bạn của tôi, nhiều người đang làm ở công ty sản xuất, họ bị cắt lương, giảm biên chế, cuộc sống trở nên khó khăn rất nhiều. Riêng tôi, vẫn ngày ngày đi làm ở văn phòng và đọc tin tức trên mạng...Đó vẫn còn là một sự may mắn! Trong một lần tụ tập bạn bè, tôi hỏi một người bạn "Mày có tin rằng thời thế tạo anh hùng không?" - "Có chứ, cứ theo thời mà làm ăn, khi gặp đúng thời điểm mày sẽ phất lên như diều gặp gió". Tôi nghĩ bụng: "Vậy thì thôi, nghỉ hết đi, đi học cho lắm vào làm gì, cứ đi làm rồi đến thời điểm ắt sẽ khá.". Đồng ý như vậy. Nhưng liệu thời thế có thực sự tạo nên anh hùng? 
"Mày có tin rằng thời thế tạo anh hùng không?"
Trên đời có hai loại đam mê, đam mê kiếm tiền và đam mê kiến thức. Dù bạn giải thích kiểu gì cũng nằm trong 2 loại đấy. "Tôi muốn cuộc sống sau này đỡ vất vả, chăm sóc được gia đình, bệnh tật đỡ phải lo, nên tôi gắng sức kiếm tiền, vì bạn không biết đâu, tiền không phải là tất cả nhưng nó lại gián tiếp giúp ta làm được tất cả, nên tôi phải thành công!"- loại 1. "Đối với tôi được sống và còn được học tập là một hạnh phúc và may mắn, tôi muốn truyền đạt tư tưởng, theo đuổi đam mê nghệ thuật, theo đuổi một cuộc sống yên bình không bon chen, muốn những kiến thức của tôi đơm hoa kết trái có ích cho đời, dù điều đó có đem lại lợi nhuận hay không, bệnh tật chết chóc ư? có số phận, cái gì đến sẽ đến, tôi không quan tâm!" - loại 2. Có những con người ưu tú kết hợp được cả 2 điều trên, bằng cách này hay cách khác. Họ giàu có về vật chất lẫn tinh thần. Một là đam mê kiếm tiền và khi đã thành công sẽ theo đuổi kiến thức. Hai là theo đuổi kiến thức đến khi uyên bác sẽ kiếm ra nhiều tiền. Chung quy là vậy. Nhưng có những người họ theo đuổi đam mê thuần tuý. Họ không phải anh hùng theo thời thế, họ không theo quy luật trên. Cho nên tôi xin bỏ qua tiêu đề "Thời thế có tạo anh hùng?" để nói về những người này. Họ là những người cần tiền để sống thôi, còn đam mê với họ mới là thức ăn tinh thần. Họ tạo nên những hình tượng mà ta vẫn thấy ở ngoài đời thật. Một chàng rapper sống không bon chen, hay thu nhạc nhưng chỉ chia sẻ với bạn bè, không tìm kiếm cơ hội để có lợi nhuận. Một thầy giáo dạy miễn phí sống bằng quyên góp của bà con lối xóm, họ tìm thấy niềm vui trong việc Chia sẻ. Từ bao đời nay là vậy. Thời đồ đá, họ vẫn đổi lương thực lấy lương thực, đồ đạc lấy đồ đạc với nhau. Và giáo dục gọi là Chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm. Vốn dĩ "Tôi chỉ cho bạn, bạn chỉ cho tôi" thuần tuý đến thế. 
"Họ không phải anh hùng theo thời thế, họ không theo quy luật trên"
Chính xác là họ có thời thế, có cái gọi là Cơ hội quý giá ngàn năm có một, nhưng coi như đó chỉ là Cơn gió thoảng qua, vậy nên họ không phải anh hùng nhưng lại chính là anh hùng. 
Còn bạn,  bạn là ai?

Sunday, 6 October 2019

AI CŨNG CÓ MỘT CUỘC ĐỜI

Cũng đã gần 5 tháng rồi không đụng vào blog, bám bụi lắm rồi. Thực tình mà nói, có những chuyện qua đi rồi, một thời gian dài sau, ta mới có thể bình tĩnh ngồi ghi chép lại, với một tâm thế khác. Tháng 6 mất người thương, tháng 8 mất người thân, người thương còn đó, người thân đã khuất. Có những câu chuyện kết thúc để mở đầu cho một câu chuyện mới, nhưng có những cuộc đời bước qua nhau rồi không thể ngoảnh đầu lại...điều giống nhau duy nhất là đều hết một kiếp người. 

Có những câu chuyện kết thúc để mở đầu cho một câu chuyện mới, nhưng có những cuộc đời bước qua nhau rồi không thể ngoảnh đầu lại...điều giống nhau duy nhất là đều hết một kiếp người.
Những chuyến đi chơi, những bù đắp từ công việc, những lời động viên chân thành vẫn khiến mình cảm thấy không đủ, không phải vì không đủ mà vì thực sự mình không cảm thấy đủ. Có những nụ cười mà đến giờ mình mới để ý thấy. Có những ngọn nến đã tắt mà giờ mình mới thắp lên. Vẫn còn kịp, vẫn còn đẹp tuyệt... Vì sao ư? Vì đơn giản họ là những niềm vui. Còn người thương là cả niềm vui lẫn đau đớn. Những niềm vui sẽ không bao giờ biết buồn kể cả khi ta đi bao nhiêu năm và quay lại. Hay ta còn gọi đó là những người bạn ! 

Những niềm vui sẽ không bao giờ biết buồn kể cả khi ta đi bao nhiêu năm và quay lại. Hay ta còn gọi đó là những người bạn ...
Còn đau đớn từ những xung đột với người gắn bó đã lâu. Nay nhìn lại niềm vui còn đó lẫn lộn cả những muộn phiền... Suy cho cùng, bản thân mình nhìn chứ đâu ai thấu, nên nỗi buồn cũng từ đó mà ra, miễn đừng cảm thấy áy náy với quyết định mình đã nói ra là được. Rồi gió sẽ cuốn hết đi...như Phật đã từng dạy "Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy...đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người con gái ấy thôi"

Saturday, 25 May 2019

ĐỘT PHÁ ĐỂ CÓ NHỮNG NGÀY VUI

Quả thật công việc tôi đang làm có nhiều vấn đề. Thậm chí lối sống cũng vậy, những gì hiện tại bản thân đang thể hiện chỉ ở mức bình thường và cảm xúc chừng mực, do vậy đôi lúc tôi tự ảo tưởng mình là một người điềm tĩnh, thể hiện sự chững chạc ra bên ngoài trong khi bản thân chưa việc gì là ổn. Tôi chưa ổn!
"Tôi chưa ổn"

Đối với một người như tôi, gặp được em có thể nói là một diễm phúc, tôi thường hay xem nhẹ mọi thứ quanh mình, do vậy chuyện tình cảm không thể nói là bền vững và kiên trì được. Tôi không phải là một người chủ động trong mọi việc và thậm chí tâm lý khá an phận. Có những việc mình biết là bản thân có thể thay đổi nhưng lại không đi vào lộ trình đó. Hành vi vô thức cứ hối thúc mình đi theo một lộ trình mơ hồ không rõ ràng và không chủ động. Có lẽ bạn tôi nói đúng. Hãy tỏa sáng hết mức có thể để có cái lưu lại về sau, để có động lực bứt phá. Đừng để cảm xúc bản thân bị gò bó vào một điều gì, nhất là khi còn trẻ, khi tinh thần và sức khỏe là 100/100. Tôi cảm nhận mình là một người vui vẻ và sáng tạo, làm mọi thứ nhiệt tình, duy nhất vẫn là vấn đề duy trì những điều đó, tôi nhận thấy mình đang xoay vào một vòng xoáy ngộp thở của thời gian. Khiến mọi thứ trong đầu rối ren. Tôi cũng hiểu, ở độ tuổi của mình nửa chín chắn, nửa lại ngây ngô ngờ nghệch. Những câu hỏi như:" Có tiếc không? Sao không thử? Sao không bứt phá? Sau này là trụ cột của gia đình hãy nên vững vàng về cả tinh thần lẫn vật chất...." Gần đây chú của tôi có khuyên rằng: hãy ăn mặc gọn gàng nơi nào ra đồ đó. Hãy ngăn nắp trong tư tưởng. Và quan trọng là hãy bứt phá để có những ngày vui.

"Hãy ngăn nắp trong tư tưởng"  
Một ông anh trong cơ quan, là trưởng phòng cấp cao (thực ra cũng lớn tuổi, đáng gọi là chú) nói với tôi rằng: khi em lập gia đình, em đã ở 1 đẳng cấp khác, và em phải như vậy, hoàn toàn khác! Câu nói đó cũng đúng, họ là người từng trải, là những người thành công trong khi mình vẫn tiềm năng và tiềm năng. Mình có ngôn ngữ- một viên ngọc quý và bây giờ chỉ cần ý chí và quyết tâm thay đổi. Có lẽ mình vẫn chưa sẵn sàng cho mọi thứ...cảm thấy gượng ép và chênh vênh tuổi 26. Muốn lông bông, muốn tự do như bạn mình, muốn làm gì cũng được và có thể đột phá theo ý mình.

Thursday, 9 August 2018

CHO VÀ NHẬN

Tôi hiện tại đang rất vui vẻ với việc học và cuộc sống xung quanh mình. Với mỗi người, tầm tuổi 25 trở lên họ bắt đầu xác định lại nghề nghiệp của mình, sở thích của mình, xem nó có phù hợp với bản thân hay chưa, bớt rong chơi lại và tập trung vào một mục tiêu nào đó. Nói cho đúng thì đây là giai đoạn cày cuốc của cuộc đời.
Ai cũng vậy, cũng phải cân bằng giữa cái mình thích và cái đem lại lợi ích cho mình. Hôm nay tôi đi học, có 1 tình huống được đưa ra rằng: "Bạn vừa tốt nghiệp đại học và có 2 công ty muốn tuyển bạn. Một công ty cho bạn mức lương cao ngất ngưởng nhưng phải làm việc trong một môi trường áp lực và cực kì khắc nghiệt. Công ty thứ 2 cho bạn một công việc bạn hằng mơ ước và cực kì đam mê nhưng đồng nghĩa với việc bạn được trả thù lao cực thấp và có khả năng không đủ chi tiêu về sau. Bạn sẽ chọn công ty nào?". Đã có vài người đứng lên trả lời. Có người chọn công ty đầu tiên vì mức lương ổn và rằng lúc đó họ cũng chưa xác định được đam mê nên kiếm tiền quan trọng hơn. Còn người khác lại chọn công ty thứ 2 vì họ cho rằng chưa có kinh nghiệm thì nên làm việc mình thích để tích luỹ kinh nghiệm dễ hơn và mau thăng tiến hơn. Tôi thì nghĩ rằng: Tôi ra trường sẽ chọn công ty thứ 1 và sau 1 thời gian đủ chín sẽ chuyển qua công ty thứ 2 hoặc việc nào tương tự đam mê của mình. Chú tôi đã từng nói: "chú không thích công việc chú đang làm, nhưng mày tin chú đi, chả có ai thích việc họ đang làm cả, họ đi làm để kiếm tiền, và chính môi trường khắc nghiệt giúp họ nhanh có kinh nghiệm và học hỏi nhanh gấp đôi người thông thường, họ thích nghi với công việc khác đam mê của họ, và khi cầm cọc tiền trên tay, họ sẽ cảm thấy khác, không còn chán ghét công việc đó nữa. Khi có sự nghiệp ổn định họ lại quay về làm công việc mình hằng yêu thích bấy lâu...vì đam mê là ngọn lửa âm ỉ, nó không bao giờ tắt trong tim phổi của mỗi người. Khi có cơ hôi nó sẽ lại bùng lên cháy dữ dội mà thôi". Tôi nghe thấy tâm đắc, nên nhớ rất lâu những lời nói ấy. Mình còn trẻ, nên cho đi nhiều thứ quý giá của mình, để sau này già rồi mới nhận lại được nhiều thứ quý giá của mọi người chứ. 

chả có ai thích việc họ đang làm cả

Tuổi trẻ thì chỉ có sức khoẻ, chất xám, sự nhiệt tình và lòng nhân hậu... cứ cho hết đi, giữ lại ít thôi, rồi nhất định không sớm thì muộn cơ hội sẽ đến với mình. Cho dù môi trường công sở hay công trường, nhà máy hay nhà sàn, máy cày hay máy tính, nếu biết cho đi những thứ ấy, người trẻ như tôi sẽ nhận được rất nhiều và khi đến tầm 30, tôi nhất định sẽ có tất cả: sự nghiệp, gia đình, tiền bạc...để có thể tiếp tục theo đuổi đam mê. Và chính tôi bây giờ cũng đang làm như thế!
Một chút tản mạn về cách cư xử nơi công sở, với bạn bè hay cả những người bạn mới quen, rằng: đừng cho rằng sự giúp đỡ của người khác là hiển nhiên, kể cả khi bạn là 2 người mới gặp nhau lần đầu, bạn bè 1 năm, 2 năm hay 10 năm, thậm chí cả bạn đời của nhau...hãy dành cho nhau 1 sự biết ơn mỗi khi nhận được sự trợ giúp của người khác dù là nhỏ bé, hãy học cách nói cảm ơn thường xuyên dù đó là người thân của bạn trong gia đình, khi bạn nói cảm ơn, bạn là người chuyên nghiệp và đáng trân trọng trong mắt mọi người. Cảm ơn cũng là câu nói cho đi mỗi khi bạn nhận sự trợ giúp của người khác, chân thành hơn câu "thanks" nữa kia. Nó cũng là câu nhắc cho mình nhớ rằng mỗi lần mình muốn nhận sự giúp đỡ từ ai, nên đắn đo xem rằng người ta có thể giúp mình hay không. Và người ta có vui lòng giúp mình hay không, nếu biết cách đối đãi, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn cả sự cho đi đấy!

Sunday, 17 June 2018

CÁCH ĐỂ SỐNG KHOẺ

Dạo gần đây, tôi bận học thêm nên cũng tính xin nghỉ dạy ở 1 vài nơi, sau khi nghỉ mới biết rằng có những lời đánh giá không đáng dành cho mình, và rằng thực sự mình có khả năng tiếp tục dạy hay không? Đôi khi tôi hay rủ học viên của mình đi uống nước tâm sự. Vì đối với tôi, việc dạy là việc nuôi dưỡng cả tâm hồn, họ không cảm thấy hứng thú với môn học, vậy làm sao học được tốt môn đó? Và liệu ép họ học một cách thông thường nhất như hàng trăm năm nay nghề giáo vẫn thường hay làm có quá đáng lắm không? Vậy mà cuối cùng tôi vẫn bị nhận xét tệ.
Kết quả hình ảnh cho teaching
việc dạy là việc nuôi dưỡng cả tâm hồn

Tôi từng cãi nhau to với ba chỉ vì vấn đề này. Tôi từng lớn lên trong sự đùm bọc của gia đình, ba mẹ luôn dành những điều tốt nhất cho mình, tuy không khá giả gì nhưng tôi đi học không bao giờ thiếu cái gì. Cuộc sống hồi bé của tôi cũng khá êm đềm, cũng phụ giúp gia đình nhưng kiểu như nhà không bao giờ để mình thiếu thốn. Lớn lên trở thành 1 người anh, có 1 đứa em kém mình 10 tuổi, những gì nó trải qua mình cũng từng trải qua, với một cảm nhận mới mẻ và khác. Nhiều lúc thấy nó giải quyết những việc khi xưa mình cũng làm, nó làm hay hơn mình, tốt hơn mình, cảm thấy vui, vì thực ra mình hồi xưa ko có ai chỉ bảo, còn bây giờ mình chỉ nó làm được, cảm thấy tự hào. Ngoại trừ việc mọi người bảo mình phải dạy nó làm sao!
Mình rất ghét khi người ta nói mình phải dạy em mình ra sao! Cả ba mẹ nhiều lúc cũng muốn mình dạy nó cho ra hồn theo kiểu là anh 2 phải làm gương cho em út noi theo. Đúng là vậy! Nhưng có vô số cách để làm gương, thậm chí chỉ có thằng em mình biết và nể mình cũng được nữa. Đâu cần phải show ra rằng ừ mình vầy mình kia để cho người ta nhận xét về tình hình dạy dỗ em của mình. Nếu vậy, những người nói mình chỉ biết nhìn vào bề ngoài để đánh giá tố chất của một người ư? Hay xã hội này nhìn chung trước giờ vậy? 


"Nhưng có vô số cách để làm gương, thậm chí chỉ có thằng em mình biết và nể mình cũng được nữa"

Từ khi tôi vô công ty làm, quả thực học được rất nhiều thứ. Từ việc ý tứ giữa những người trong phòng để giữ hoà khí, cho đến việc quy trình làm việc cần tuân theo những nguyên tắc tối cơ bản thế nào. Đã biết lên tiếng khi cảm thấy những việc chướng tai gai mắt, kể cả những việc trong nhà, nghĩ rằng: "Vậy ra trước giờ mọi thứ vẫn diễn ra như vậy sao? Tại sao nó không diễn ra theo hướng khác?" Nhận ra sau bao năm đi dạy, mấy thế hệ học sinh đã từng trải qua, mình cần điềm tĩnh hơn, vẫn làm gương để tụi nhỏ noi theo, nhưng ko nhất thiết là một tấm gương trong suốt phẳng lì nhé. Có những tấm gương lồi, lõm, méo mó hay cong veo, nhưng khi nhìn vào đó, tụi nhỏ thấy mình cao lớn hơn, mạnh mẽ hơn, chứ không phải vẫn là thằng nhóc 14-15 tuổi ở phía đối diện tấm gương.
Dù sao thì cuộc sống là như vậy. Trước đây tôi từng bị khiển trách bởi một hiệu trưởng trung tâm vì sau khoá học có gần nửa lớp thôi học hoặc chuyển qua trung tâm khác. Lúc đầu tôi băn khoăn, cũng nghĩ rằng uh thôi tụi nó học không được thì kiếm chỗ khác, hoặc do ba mẹ bắt chuyển đến trung tâm uy tín hơn cho chắc ăn. Nhưng sau đó lại nghe tin học sinh nói tôi dạy dở nên nghỉ. Rồi sau đó có gặp và nói chuyện với một bà chị, bả cũng nói là :"Khi em nghe nhiều ng cùng nói không hay về mình, lúc đó em phải xem lại mình". Tôi đã rất buồn, nghĩ rất nhiều rằng mình cống hiến hết sức, làm đủ thứ cho học viên để rồi nhận lại những lời đánh giá như vậy vì số lượng học viên không đáp ứng sao? Tôi là một người dạy thiên hướng phóng khoáng, những đứa mất căn bản sẽ khó theo. Còn những đứa đã học được sẽ càng khoái. Tôi biết đó là khuyết điểm của mình. Đã đi dạy là phải có khả năng vực dậy một người từ mất căn bản thành một người vững vàng kiến thức. Nhiều khi tôi quá chú tâm vào hoạt động thú vị của mình mà quên mất đi rèn giũa kỹ năng thông thường cho tụi nhỏ. Sau này tôi hiểu ra rằng: Mình không nên buồn vì những lời đó, đó vừa là con dao, vừa là lời động viên, tuỳ vào cách nghĩ của mỗi người mà thôi. Mình cảm nhận thiếu kỹ năng gì, thì tập trung hoàn thiện kỹ năng đó, buồn làm gì những lời nói bên ngoài. Kể cả bà chị nói tôi lần đó, chắc gì bả đã dạy hay? Nói thì lúc nào chả hay? Luôn nói người ta xem lại vậy mình đã xem lại khi làm đau người ta theo cách vô cùng kém khôn khéo chưa? Đó gọi là đạt được mục đích "được người khác công nhận tài năng" của mình, quên rằng nói làm sao để người ta tôn trọng mình và quý trọng, nể phục mình mới là điều hay. Lần thứ 2 cách đây vài ngày, đó là hôm trời mưa, trước buổi thi tuyển sinh vào lớp 10 của một trò. Tôi tính rủ nó đi uống nước để dặn dò, động viên vì nhà có mẹ và em gái, cứ đi qua đi lại như kiểu dòm ngó không thoải mái, và thêm nữa là để thay đổi không khí thường ngày. Vậy mà sau buổi đó, khi bước ra khỏi thang máy tôi nghe được những lời không hay từ vị phụ huynh đó, cho rằng họ bỏ tiền ra để thuê người đi huống cà phê. Tối đó tôi vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều, đến nỗi không hiểu sao về đến nhà và lên được giường lúc nào không hay. Tôi đã nhắn cho gia đình nọ xin nghỉ dạy và không nhận lương. Để họ hiểu rằng tôi đi dạy không phải vì tiền là chính. Và thực tế tôi đã theo và động viên thằng bé khá lâu, nhiều lần, bài vở cũng đã đến lúc gác lại, thậm chí không cần đến buổi học cuối cùng đó cũng đủ... sau lần đó tôi nghĩ rằng mình không tài nào làm hài lòng mọi người được, cách giáo dục của mình là có cơ sở và đạt được những thứ quý giá hơn TẤM GƯƠNG mà họ vẫn mong đợi ở con mình. Cụ thể thành quả dễ thấy nhất là em trai tôi. Kể cả ba mẹ vẫn nói những lời thất vọng khi thấy nó hay thức khuya, hoặc chơi game chẳng hạn, và luôn muốn uốn nó theo nề nếp gia giáo. Điều đó đúng, và trách nhiệm của bố mẹ là như vậy. Nhưng đối với một người anh, còn mật thiết hơn cả cha mẹ, có thể hiểu đc em mình nghĩ gì, tâm lý nó ra sao. Nó luôn được điểm số tốt, tốt hơn tôi hồi xưa nhiều, nó nhanh nhạy hơn bạn bè nó, đôi khi nó suy nghĩ những bài toán có vẻ chậm hơn, nhưng khả năng học hỏi và khắc chế khuyết điểm là rất tốt.
"nói làm sao để người ta tôn trọng mình và quý trọng, nể phục mình mới là điều hay"

Ba vẫn hay la :"nó chỉ có nghe mày thôi, sao không làm gương cho nó mà toàn đầu têu làm ba cái trò không đâu vậy?". Tôi mỗi lần nghe vậy lại nghĩ trong đầu :"Ba có hiểu tại sao nó lại chỉ nghe con thôi không? Tại vì tự nhiên như vậy hả? Hay con có chất gây nghiện?". Tôi vẫn thường nói với em tôi rằng: "cứ nghe và tiếp thu những cái phù hợp với bản thân, còn những thứ khác tự đào thải, vậy lại hay đấy". Thật khó hiểu khi sống theo cách của mình và nhận lại những thị phi! Vậy nên nhiều người hay nói : Muốn sống khoẻ thì lo làm tốt việc của mình và đừng quan tâm đến mọi người nghĩ gì về mình, chỉ những người thực sự yêu quý mình thì mới đắn đo suy nghĩ, vì họ xứng đáng nhận được điều đó từ mình! Và Bố mẹ luôn là trường hợp ngoại lệ! Vừa yêu, vừa ghét, vừa dễ thương, vừa khó chịu, vừa dễ hiểu, mà sao thật khó hiểu...

CHUẨN BỊ CHO PHẦN CỦA MÌNH

Niềm hân hoan trong ngày đầu năm 2024 của tuổi 30 khiến tôi muốn ngồi viết vài dòng. Thứ nhất hân hoan vì xung quanh bạn bè, anh em dần có g...