Showing posts with label #confused. Show all posts
Showing posts with label #confused. Show all posts

Monday, 3 April 2023

ĐỜI LÀ MỘT SIÊU THỊ

Thực ra chúng ta đang sống trong một vòng tròn đầy ắp những thứ mình đã xây dựng bấy lâu nay. Chúng ta bận rộn với việc làm, bận rộn với gia đình, bận rộn với thú vui thậm chí bận đi ngủ. Bằng cách này hay cách khác, chúng ta vẫn quay cuồng với mọi thứ xung quanh chúng ta. Đến một ngày mất một thứ gì đó chúng ta mới suy luận ngược lại liệu mình có cần thứ đó hay không. 

Vậy với việc xoay quanh những thứ khiến chúng ta bận rộn cả ngày, liệu có thể phân biệt những thứ chúng-ta-muốn và những thứ chúng-ta-cần để nâng cao năng suất làm việc hay không?  


Thử tượng tượng bạn là một người đã có khá đầy đủ những thứ về vật chất, tinh thần và trí tuệ. Bạn bước vào siêu thị cuộc đời và chọn một món, nhưng bạn không thể dùng tiền để mua những món đồ này mà chỉ có thể đánh đổi bằng những thứ khác- những gì mình đã có hay còn gọi là những tài sản vòng tròn của bạn. Lâu lâu hãy thử vào lại một lần, và cập nhật giỏ hàng đó xem những thứ đó bạn còn cần hay không. Bạn sẽ dễ dàng nhận ra rằng những thứ trước đây bạn từng tưởng nó rất cần thiết hóa ra thực sự vô nghĩa. 


Theo logic như vậy, bạn chỉ cần lập ra một vài danh sách những thứ bạn mong muốn trong tương lai gần và cái giá phải trả để đạt được nó. Tôi muốn giảm 10 ký- đồng nghĩa với việc tôi ăn bớt đồ ăn béo và bớt ăn khuya lại. Đơn giản như vậy đấy, việc còn lại là làm thôi. Vậy đấy, nhưng bạn biết điều gì là quan trọng với bạn và bạn cần điều gì chưa? Rõ ràng khi bạn là một người thích lên kế hoạch mọi thứ thì bạn sẽ hiểu rất rõ. Trong trường hợp bạn là người thích tận hưởng cuộc sống và không quá quan trọng đến những vấn đề tiểu tiết thì sao nhỉ? Vậy thì chỉ cần nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ gắn bó với nghề nghiệp gì với công việc gì và điều đó cần những thứ gì để tốt lên là được. 

Tôi đã từng học tiếng Anh theo cái kiểu không cần phương pháp gì cả, từng rất ghét kỳ thi Ielts và thích gì đọc nấy. Cái tôi có được bây giờ không chỉ là một nguồn kiến thức rộng lớn mà nó là một bộ khung vững chắc. Đổi lại không chủ đề nào hay thứ gì tôi biết sâu cả. Nhưng tôi biết tôi thiếu cái gì và đào sâu lên. 

Sau đó tôi sẽ cân nhắc đến khả năng của mình, nếu mình có thể gắn bó với quá trình đó lâu dài hay không bằng việc xem mình có thích làm nó ngày này qua tháng nọ hay không và làm nó bao lâu thì nản. Cụ thể thì tôi chỉ có một vài sở thích xoay quanh sau ngần ấy năm nghiên cứu và trải nghiệm: ca hát, vẽ vời, xem phim, nghe nhạc, dạy học, chơi game. Tổng hòa những mối liên quan giữa những sở thích đó tôi gọi mình là một người thích sự đa dạng của cuộc sống. Điều này tưởng chừng như thú vị và có chút phi thường nhưng thực sự là một thảm họa nếu bạn hiểu về nó. Bởi vì một nghề cho chín còn hơn chín nghề. Theo tôi, làm gì cũng vậy, bạn càng làm ít việc, tay nghề của việc đó càng được nâng cao. Hoặc bạn biết nhiều thì hãy đi làm quản lý cho rồi. 

Nhưng suy cho cùng, với vai trò là một người mua sắm thì bạn có thể là bất cứ ai. Bạn chính là thuyền trưởng trên con tàu của mình. Bạn có thể bẻ lái khi gần đến đích hay đi tiếp sau khi đến đích cũng được. Cuộc sống là một chuỗi những thứ tương đối và đánh đổi. Bạn biết mình đang ở đâu và bạn đang hài lòng với cuộc sống của mình không? Điều đó mới quan trọng. 

Thursday, 16 February 2023

ĐẾN BAO GIỜ?

Thấm thoắt cũng nhận việc được gần nửa năm. Rời xa những cuộc nhậu, những ngày tháng bên máy in giấy, bên bìa trình ký văn phòng, bên bàn máy tính cố định, với những người đồng nghiệp nơi công sở. Rời xa những ngày đi công trình, nhận 1 lô hàng máy lạnh từ sáng đến chiều 7 chiếc xe tải, những tối mất ăn mất ngủ vì khách gọi than vãn và xử lý công việc căng thẳng dù đang chạy xe máy trên đường. Học về điện lạnh và đi công trình, bán máy lạnh, cho đến tiếp bia các sếp ở những nơi xa xỉ, những cuộc gọi mà họ còn chẳng thèm nghe máy và phản hồi khi chưa biết sếp mình là ai hay số má ra sao. Những ngày tháng chạy deadline vì vài đồng bạc, nhận những công việc mà đáng lẽ mình không thèm làm cơ, mình vẫn làm, với một tư tưởng đơn giản là việc làm lúc bấy giờ có dễ đâu. Ngay cả những người thuê mình, thấy họ còn không trụ nổi, thì đòi hỏi điều gì từ một công việc đây. Rồi quay về dạy thêm, dừng TESOL. Cũng tạm rời xa luôn những tháng ngày buồn tủi bệnh viện, tản bộ quanh những dãy phòng lạnh lẽo với 2 màu trắng và xanh da trời (giường bệnh và đồ bệnh nhân). Những ngày tháng ấy, nói đúng hơn là năm 2022 với nhiều biến cố, những người bạn, những công việc trải qua, những suy nghĩ cả tiêu cực lẫn tích cực, những cuộc trò chuyện...cảm giác như mình đang sống một cách nghiệt ngã và quay trở về với bản ngã của mình, mọi thứ vật chất trong tư tưởng của mình khi ấy đều hữu hạn và phù du. 

Đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất của cuộc đời cho đến giờ. Nhận dạy Bình Dương đến giờ vì chút tình nghĩa lúc ấy. Biết rằng công việc nào cũng đáng quý, đồng tiền nào cũng đáng trân trọng, và con người đôi khi cũng cần mạnh mẽ lên một chút, sau này nếu không ở một mình, thì sẽ phải có gia đình riêng, phải mạnh mẽ để ít nhất có người còn dám tin tưởng mà dựa vào. 

Thực ra cuộc sống ở độ tuổi mình càng lớn, nó càng đơn giản. Đơn giản hơn ở chỗ chúng ta lược bớt những thứ được coi là vô bổ và làm việc hiệu quả hơn. Hiệu quả hơn tức là giảm bớt thời gian làm việc nhưng tăng hiệu suất công việc. Cũng giống như việc giải một bài toán, thường có 2 cách : Diễn dịch và Quy nạp. Người làm theo hướng quy nạp chú trọng trải nghiệm hơn, và sau đó đúc kết thành kinh nghiệm sống của bản thân. Còn người theo hướng diễn dịch sẽ dựa trên chân lý và kinh nghiệm sống có sẵn để suy luận và đi theo hướng tốt nhất. Tôi từng đọc qua rằng Diễn dịch luôn hiệu quả hơn Quy nạp vì khi ta đúc kết mọi thứ bằng kinh nghiệm, sẽ có nhiều yếu tố chủ quan và chúng ta sẽ bị mất cảnh giác, hoặc không thèm cập nhật những khái niệm mới. Điều đó cũng đúng vì tôi đang trải nghiệm cuộc sống theo hướng từ kinh nghiệm mới đúc kết chứ không như những người khác, đổ xô theo hướng có tiền nhiều thì làm. Đồng ý họ sẽ thành công, có điều bản chất con người cũng sẽ thay đổi. Họ sẽ chấp nhận nhiều thứ xảy ra trong cuộc sống hơn tôi. Đến khi nào tôi sống được như họ ư? Chắc cũng có thể lắm, trong tương lai, khi tôi cảm nhận rằng bản thân đã trải nghiệm quá đủ haha. 



Wednesday, 10 August 2022

Những người tiên phong

Những ngọn núi vốn dĩ ám ảnh tôi là do những vết rạn nơi mạn sườn, những đốm tuyết loang lổ để lộ ra những phiến đá rắn rỏi hình thù kì dị, nhìn sơ đã biết do vết tích của thời gian tạo thành. Nhưng tôi biết, điều tôi luôn né tránh luôn nằm ở đó, nó vẫn ở đó bao nhiêu lâu nay chẳng hề thay đổi dù tôi có chọn đi một con đường vòng, hay phân tích vấn đề ở nhiều góc độ. Chỉ 2 từ: Đỉnh núi!



Tôi biết rằng tự thành lập doanh nghiệp hoặc mở một trung tâm tiếng Anh nằm ngoài khả năng của bản thân, tuy muốn nhưng khi đến lúc, tôi vẫn tìm một con đường vòng và cho rằng mình chưa đủ tầm hoặc chưa đủ năng lực. Có những bạn trẻ đã mở trung tâm và làm chủ từ lâu, họ có nhiều trăn trở hơn tôi? Họ tính toán giỏi hơn tôi? Hay đơn giản họ có tiềm lực tài chính? Sau khi phân tích vấn đề, tôi lờ mờ hiểu rằng: Một đứa trẻ mê xe đạp, đến một ngày, cuộc sống của nó sẽ xoay quanh những chiếc xe đạp, có thể nó có tiền và tự mua lấy một chiếc, hoặc trao đổi, hoặc được tặng, thậm chí, trong một suy nghĩ điên rồ nhất: nó đoạt giải quán quân cuộc đua xe đạp và được tặng một chiếc xe mới


Khi bạn xoay quanh một điều gì đó, cuối cùng bạn sẽ đạt được nó, bạn lao vào nó, rồi một ngày bạn cũng sẽ có một thành quả gì từ nó mà thôi, quy luật đơn giản lắm! Những người muốn mở trung tâm, họ sẽ trăn trở về việc mở trung tâm, họ hỏi những người đang làm chủ trung tâm, hỏi những người đã từng thất bại trong việc mở trung tâm, và rồi thử nghiệm mô hình của riêng mình. Khá hơn, họ sẽ tham gia hội thảo doanh nghiệp về giáo dục, tham khảo ý kiến nhiều chuyên gia từ đó, hoặc đăng ký học những khoá quản trị doanh nghiệp ngắn hạn để áp dụng cho mô hình của mình. Vấn đề của tôi là tôi giậm chân tại chỗ. Vậy đấy! Khi bạn nhắm lên đỉnh núi, bạn nhìn nó và muốn một ngày sẽ đặt chân lên đỉnh đó, bạn sẽ làm được!


Quay trở lại vấn đề của bản thân. Việc mở trung tâm đối với tôi là quá to tát vì những việc bản thân phải (hoặc sắp sửa) làm. Do vậy, sau một giai đoạn vùng vẫy, tôi lại tìm đến một tập thể để lại cống hiến. Nhưng lần này, tôi thực sự là một trong những người-tiên-phong. 

Tôi biết, à, mà tôi chắc rằng, mọi chuyện ban đầu sẽ luôn khó khăn. Với kinh nghiệm làm việc bao nhiêu năm của bản thân, sau 1-2 ngày trăn trở là tôi có thể đưa ra quyết định ở hay đi, lần này tôi quyết định ở. Tôi cho rằng chẳng còn gì trên đời này làm khó mình hơn lựa chọn sinh- tử. Chú tôi đã từng nói, "nhảy xuống- hay quay đầu lại đối mặt". Tất nhiên tôi không đến mức như ông chú đáng kính của mình từng làm. Tôi sẽ vùng vẫy trong môi trường của mình- như ông chú nói: hãy là chính mình, vì khi là chính mình mới cống hiến và chiến hết mình được. Bản thân tôi ư? Tôi là người thế nào? Tôi lại nhìn lại bản thân mình một lần nữa. Tôi nhận ra mình vẫn là chính mình trong khi đang vùng vẫy và cảm giác bấp bênh, nên khi vào tổ chức mới, mình ban đầu hơi bị lạc lõng trong suy nghĩ lựa chọn. Thực sự ra, chẳng có lựa chọn nào ở đây cả, mình đã là mình, thì đi hay ở, chỉ là thời gian. Cho bạn 1 ngày bạn nghĩa chưa ra thì có cho bạn 1 năm, bạn vẫn nghĩ chưa ra. Điều gì vốn dĩ dành cho mình, chẳng cần đến nửa tiếng cũng có thể trả lời. 



Trong lúc gia nhập tổ chức mới, vẫn còn những lời chào mời ngon lành đến từ tổ chức khác khiến tôi ít nhiều lung lay, tất nhiên đi xa lập nghiệp đối với tôi trong tương lai quan trọng lắm chứ, nếu thành công sẽ có tài chính đều đặn và rất nhiều hàng tháng. Nhưng thực sự, đó là câu chuyện trên đỉnh núi khác. Đúng vậy! Là đỉnh núi khác. Còn đỉnh núi tuyết của tôi, nó không phải! 

Như vậy, tính đến thời điểm hiện tại, đây là câu hỏi tôi cần trả lời: Tố chất cần có của một người tiên phong là gì? 

Wednesday, 12 January 2022

DẤU ẤN TRÊN MỖI CHẶNG ĐƯỜNG

Đến thời điểm này, để mà nói tôi vẫn ổn, thì đó là nói dối. Dù vẫn biết, trên chặng đường đời nhiều biến cố, có những chuyện xảy ra không thể tránh khỏi. Hôm nay mình nhìn thấy người khác gặp phải chuyện xui, biết đâu ngày mai sẽ là mình. Vậy nên những khó khăn lúc này dạy tôi một điều rằng: mọi thứ chỉ mang tính tương đối, không thể viên mãn trọn vẹn. Vậy sống sao cho đáng bây giờ? Làm gì để cuộc sống thêm ý nghĩa bây giờ? 


"Dù vẫn biết, trên chặng đường đời nhiều biến cố, có những chuyện xảy ra không thể tránh khỏi"

Chú tôi từng nói "Mỗi cuộc chơi không quan trọng thắng thua, ta chỉ cần xuất hiện đúng lúc và để lại dấu ấn". Tôi nghĩ mãi và nghiệm ra trong nhiều trường hợp, câu nói ấy đúng. Tôi có lẽ đã học hết cấp 2 mà chẳng cảm thấy ấn tượng với thầy cô nào. Trong một buổi tối mưa gió, sau khi học thêm tại nhà thầy Toán, ba tôi bận việc nên đến đón trễ. Ngồi chờ mãi đến khi đám bạn về hết, chỉ còn tôi và thầy ở lại, thầy cũng thu dọn đồ đạc để chuẩn bị ra về. Sau một hồi hỏi thăm, thầy quyết định chở tôi về mặc dù lúc ấy đang mưa lớn, từ Gò Vấp về đến Quận 12 cũng phải hơn chục cây. Năm đó là 2009, quãng đường tương đối xa đối với chiếc xe dream của thầy nhưng thầy vẫn chở tôi về tận nhà, chào và hỏi thăm gia đình tôi. Được biết mẹ đau bao tử, lâu lâu thầy vẫn hỏi về bệnh tình của mẹ. Tôi ra trường, 7 năm sau mới mò ra được Facebook của thầy và kết bạn, thầy vẫn nhớ và hỏi thăm mẹ tôi mặc dù bệnh của mẹ đã đỡ từ lâu. Ngồi nghĩ lại, tôi tự hỏi: Do điều ấy chưa bao giờ thầy làm, nên ấn tượng và nhớ mãi? Hay thầy có trí nhớ cực kỳ tốt? Đến mãi bây giờ, khi gặp lại và ngồi nhậu với thầy như hai người đàn ông đã lớn, tôi mới thấy thầy tôi đã già đâu. Những năm tháng ấy là quãng thời gian đầu sự nghiệp của thầy và tôi đã để lại ấn tượng về một cậu học sinh chăm chỉ, hiền lành, gia đình khó khăn khiến thầy nhớ mãi. 


"Mỗi cuộc chơi không quan trọng thắng thua, ta chỉ cần xuất hiện đúng lúc và để lại dấu ấn"

Ấn tượng đến từ nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng Dấu ấn- điều thành công một người làm được, mang tính cố gắng và có mục đích hơn nhiều. Cuộc sống là những cuộc chơi nhỏ. Mình làm chủ nó bằng cách để lại những dấu ấn khác nhau, mọi người sẽ ghi nhớ tên mình và điều mình làm. Biết lượng sức mình và phát huy khả năng của mình đúng lúc, ta sẽ tạo nên dấu ấn. Một ngày bình thường, bạn tôi đến bãi giữ xe như mọi người, xếp xe ngay ngắn và đi lên lầu, bắt đầu làm việc. Còn tôi, đến nơi và chợt nhận thấy bác bảo vệ cần mẫn xếp những chiếc xe chưa ngay hàng thẳng lối lại với nhau, tỏ vẻ bực bội vì ý thức để xe của mọi người. Tôi dựng lại xe của mình. Hôm sau bác nhớ tôi, bác ấn tượng tôi luôn để xe chỗ ấy ngay ngắn nhất có thể. Hôm sau nữa tôi mua 1 ly cà phê và nói rằng bác mệt rồi uống chút cà phê cho tỉnh táo còn làm việc. Chỉ vậy thôi, mỗi lần đến, bác đều chỉ cho tôi lối vào giữ xe và dành cho tôi một chỗ đẹp nhất để xe không bị trầy xước mỗi khi hầm để xe trở nên đông đúc. Mỗi lần đến và ra về tôi đều chào bác, 2 giây. Bác đã ấn tượng tôi, còn tôi đã để lại dấu ấn trong lòng bác. Có thể nói đó là một sự thành công nho nhỏ nếu tôi không phô trương. Những hành động nhỏ ấy, với những người khác nhau, ở trong những tình huống khác nhau, tạo nên cho chúng ta những dấu ấn riêng trong lòng họ. Khi gặp lại ta, họ sẽ nhớ mãi. Những dấu ấn khi gặp đúng thời điểm sẽ tạo nên những thành công lớn sau này.


"
Biết lượng sức mình và phát huy khả năng của mình đúng lúc, ta sẽ tạo nên dấu ấn"

Tình yêu đến cùng những ấn tượng, điều đó tương tự, hai người nếu có những ấn tượng tốt và cảm thấy mến nhau, lâu dần sẽ đến được với nhau, còn việc sau này, lúc ấy tìm hiểu thêm sẽ khác. Tuy nhiên, ta có thể để lại dấu ấn trong lòng người thương bằng những hành động nhỏ như trên mà sau này, có những câu chuyện thú vị được kể lại mà mỗi lần được nghe, ta lại nở mũi không chừng. Tính tôi vốn nóng nảy, lúc vui thì rất nhanh miệng, phản xạ rất hay và dí dỏm, thậm chí sâu sắc khiến người nghe cảm thấy ít nhiều tâm đắc. Nhưng với em, tôi luôn điềm đạm, lạc quan, vui tươi hài hước nhưng thể hiện sự chân thành, ít đùa giỡn. Có lẽ một phần, tôi đã trải qua một chuyện tình dài và kết thúc trong đau khổ. Tôi muốn người sau được thoải mái hơn và dành cho người đó nhiều phần hiền dịu trong tâm hồn hơn. Hôm nay, sau những biến cố và những ngày tươi đẹp cùng nhau, em nói rằng "Anh luôn là điểm tựa của em. Lúc nào cũng lạc quan. Em luôn có cảm giác an toàn an tâm khi ở cạnh anh". Đó chẳng phải là một thành tựu đáng ghi nhận trong lòng hay sao? Tôi không biết sau này em sẽ thất vọng về tôi bao nhiêu lần, chỉ cần tôi luôn là chính mình. Tôi sẽ vượt qua những thử thách cùng em. 

"Tôi muốn người sau được thoải mái hơn và dành cho người đó nhiều phần hiền dịu trong tâm hồn hơn"

Tôi biết hiện tại, mình còn một con đường dài để đi, phải thoát ra khỏi vũng lầy lười nhác, phải mở được cánh cổng sang chân trời mới tươi đẹp hơn, khiến bản thân khá hơn, kiếm tiền, dìu dắt anh em, là điểm tựa của gia đình và người thân. Nhưng trên hết, tôi cần giữ tinh thần lạc quan và tư duy tích cực. Thắng không kiêu, bại không nản. Khóc không giải quyết được gì, chỉ rơi lệ vì tính mạng và sức khỏe. Manner maketh man- Phong thái làm nên người đàn ông.



Saturday, 9 October 2021

CHỈ CẦN ĐI VỚI NHAU

Có những mối quan hệ, một ngày mở mắt thức dậy đã không còn, có những người bạn cười nói vui vẻ, phút chốc trở mặt rời xa nhau. Dẫu biết người tử tế còn rất nhiều, nhưng họ tử tế với ai lại là chuyện khác. Có những thứ xấu xa bắt buộc phải xuất hiện để làm tiền đề cho những điều tốt đẹp phía sau- triết lý này mấy ai hiểu thấu. Làm người tốt dễ lắm, cứ cho đi thôi là xong, chẳng cần nhận lại gì, ai thương mình, họ cúi đầu cảm tạ, hoặc sẽ phũ phàng dứt áo ra đi. Trước giờ chúng ta luôn được nhìn thấy những câu chuyện mà đặt mình vào vị trí người khác mới có thể hiểu được. Tuy nhiên, ít câu chuyện nào nói rằng: đặt bản thân vào rồi chắc gì đã hiểu ai? Người còn chưa hiểu mình, huống hồ là ta! Vậy nên mới có người nói rằng: "Biết mình biết ta". Chẳng ai lại nói "Hiểu mình hiểu ta" cả. Biết là nhận thức, hiểu là suy luận. Chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức 'biết' thôi. Những người yêu nhau họ thường gọi là "tìm hiểu nhau", hoặc quen biết nhau, ngay cả vợ chồng chung sống lâu năm càng phải rõ giữa 'hiểu' và 'biết'. 


'biết' và hiểu

Tôi từng tranh cãi với bạn bè về tình yêu, rằng yêu một người hay thương một người là cần nhiều sự tinh tế, là hiểu người đó nghĩ gì, là trở thành tri kỷ tâm giao. Một người yêu hoàn hảo nên có những điều đó. Sau cùng nhận ra, ở phạm trù 'con người', ta không thể thoải mái làm điều đó. Không có một con người nào sinh ra ngẫu nhiên gắn với một người khác qua 'tiếng sét ái tình' cả. Cách giải thích đơn giản nhất là bản thân họ xuất phát ra điều đó. Điều đó là gì nhỉ? 'tiếng sét' ư? Không hẳn. Đó là sự hy sinh, đó là tất cả lòng tốt của một người , dành cho người mà họ muốn dành- như đã nói ở trên- cho đi và không mong nhận lại. Và người đón nhận điều đó- tất nhiên- có quyền từ chối hoặc nhận nó với một tâm trạng: biết ơn vì mình cũng muốn làm điều tương tự, hoặc tạm bợ và không đánh giá cao. Cuối cùng, bạn biết rồi đấy, theo định luật Murphy: “cái gì xấu có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra”. 



"cái gì xấu có thể xảy ra, nó sẽ xảy ra ở tình huống xấu nhất"

Việc biết một điều, một tính cách của ai đó, hoặc thậm chí hiểu một người nào đó, và vẫn cố tình để xảy ra thứ trái ý họ, suy cho cùng bắt nguồn từ câu nói "có những thứ xấu xa bắt buộc phải xuất hiện". Đó là điều ba mẹ ta đã làm bấy lâu nay, điều thầy cô vẫn thường hay làm, mà ta không nhận ra hoặc không tuân theo và cho đó là việc làm hay ho. Ba mẹ cũng rất di dỏm, hài hước, cũng có tuổi thơ dữ dội như chúng ta, nhưng sao trong mắt ta họ như những tượng đài, những vị Phật sống? Họ đã phải làm vậy, họ buộc phải làm vậy từ lúc ta sinh ra đến khi ta có đủ nhận thức để lật ngược lại mọi vấn đề. Những thứ ta cho là xấu xa mà ba mẹ cố gắng nhồi nhét vào đầu chúng ta, thực ra giúp ta sinh tồn trong tương lai. Ba dặn ra đường gặp chuyện bất bình né ra. Mẹ bảo thấy con gái không biết điều đừng dính vào. Nhưng chúng ta thường phản ứng ngược lại, thấy đánh nhau lao vào can và bị đánh luôn. Thấy con gái xinh xắn ngọt ngào là mê như điếu đổ. Ba mẹ đã và đang "biết" rằng mình thường hay làm gì, họ không "hiểu" thậm chí không cần "hiểu" ta nghĩ gì, vì dù sao ta cũng sẽ làm những điều mà họ "biết"...và họ tìm cách bảo vệ chúng ta.

Nghe hay không nghe thì tuỳ, chỉ cần vẫn đi với nhau. Triết lý đơn giản nhưng những người trẻ khó có thể làm, họ có thể bức xúc với bạn bè, người yêu, gia đình...rồi tuyệt giao. 

Sunday, 22 August 2021

NIỀM HY VỌNG LUÔN CÒN ĐÓ

 Một chiều mưa tháng 8, muốn lưu lại vài dòng cho những chuyện đã xảy ra... 

    Một năm qua quả là nhiều biến động, dịch bệnh bùng phát không ngớt, tin dữ giữa những người tôi quen biết cũng đã xuất hiện, công việc hiện tại cũng phải tạm ngưng do chỉ thị của thành phố, riêng việc học của tôi vẫn được duy trì. Vì nghỉ tránh dịch tại nhà nên mọi thứ dường như bị đảo lộn, tôi phải học cách thích nghi cùng hoàn cảnh này. Tôi cảm giác lúc nào cũng chưa sẵn sàng để làm bất cứ việc gì hoặc thay đổi điều gì, những năm qua cũng thế, việc công ty nhiều chuyển biến, nhưng mỗi lần thay đổi, tôi như một người lạ, trong đầu cứ rối lên với mớ suy nghĩ vốn dĩ rất cỏn con. Tôi từng vượt qua những thay đổi với công ty từ năm 2017, đến nay cũng đã 4 năm hơn, chưa bao giờ công ty phải dừng hoạt động như vậy. Có cảm giác những người tạm ngưng, họ cũng sẽ có thời gian suy nghĩ về công việc, nhưng là công việc mới sau khi dịch bệnh được kiểm soát. Mọi người vẫn thế, trong mắt tôi vẫn tươi đẹp sau 4 năm hơn, có người đi, người ở lại, nhưng ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng. 


"Ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng"

    Có những suy nghĩ đã ở trong tôi quá lâu, tôi cần cởi mở hơn và khách quan hơn để đón nhận những điều tích cực. Sau khi nghe tin dữ, tôi đã phải mất mấy ngày để trấn tĩnh lại bản thân, mặc dù vẫn đang trong thời gian hoàn thành bài cuối kì của 4 môn học liên tục. Gia đình không vì vậy mà mất đi niềm tin và hy vọng, tôi luôn dành những lời động viên đến ba mẹ và em trai, mặc dù thực sự bản thân chẳng khá hơn là bao, mặc dù vẫn biết chặng đường phía trước cần nhiều sự đột biến, nhưng liệu tôi có dũng cảm đánh đổi con người hiện tại vì 1 điều gì đó phi thường cho người thân hay không? Hay vẫn là một cậu nhóc năm nào còn nhiều suy nghĩ viển vông? Hiện tại tôi chỉ coi việc học như 1 sự tu nghiệp cho bản thân, chưa có điều gì chắc chắn, cảm thấy bản thân tôi đã rong chơi quá lâu trên chặng đường sự nghiệp. Cũng có thể, suy nghĩ hơn thua trong tôi bắt đầu le lói, tôi cũng muốn hơn người, tôi cũng muốn cạnh tranh để mang nhiều tiền về nuôi sống gia đình, vì thực sự, đang dần thấm nhuần tư tưởng phải có tiềm lực tài chính, mới mong giúp đỡ gia đình và người thân, cảm nhận bản thân đang dần hoà nhập tư tưởng vào cái gọi là bon chen với xã hội. Tôi thực lòng chẳng muốn vậy chút nào. Thực sự nếu được trở thành nhân vật truyện tranh nào đó, tôi muốn trở thành Shikamaru- một cậu nhóc nhiều trăn trở đến đơn giản, cùng cô nàng Temari khẳng khái cùng xây dựng một gia đình nhỏ bé. 


    Có một câu nói truyền động lực khá lớn mà tôi muốn lưu lại đó là

"Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong  những hy sinh, gian khổ. Ở đời này, không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua ranh giới ấy"

    Tôi tự nhận thấy bản thân vẫn còn may mắn hơn nhiều người khi gia đình tuy có chuyện, nhưng không đến nỗi kiệt quệ, vắc-xin cũng đã được tiêm 2 mũi, hẻm mình tuy đang bị phong toả, nhưng đồ ăn vẫn được phân phát đều do có tổ trưởng ở ngay đấy. Vẫn còn ngồi để gõ ra những dòng này trong tâm trạng không buồn không vui, là may rồi. Dẫu biết rằng dịch bệnh sẽ còn dài và tương lai bản thân vẫn còn mù mịt, nhưng luôn nhớ lời mẹ dặn "Con trai phải vững vàng lên, phải là chỗ dựa cho mẹ và em nữa chứ!" Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu mẹ ạ!



Thursday, 16 July 2020

VIẾT CHO MỘT PHẦN TUỔI TRẺ

"Mình hãy còn trẻ"- ai cũng còn trẻ khi nghĩ như vậy. Hãy là mình của khi xưa, chẳng ai cấm bạn làm như vậy dù việc bạn làm hay thể hiện có lố bịch đến thế nào. Hãy sống đúng với số tuổi của mình ư? Không nên đâu...
Nhà văn Mark Twain từng nói: 
"Don't part with your illusions. When they are gone, you may still exist, but you have ceased to live."
"Đừng rời xa ảo mộng của chính mình. Khi chúng không còn nữa, bạn vẫn có thể tồn tại, nhưng bạn cũng không sống nữa"
Thế đấy, có những khi bản thân mơ mộng đến khó tả, ta cứ phải co mình trong một vỏ bọc mang tên "sống thực tế". Ta nói với những người thân như vậy, cố gắng hành động như vậy, rồi ta về nhà...mọi thứ quay trở lại ban đầu! Những người bạn quanh tôi cũng vậy. Có trẻ 11 tuổi, có người già cỗi đến nỗi không thể ra ngoài sau giờ làm, chỉ muốn về nhà đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi.


"Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này"

Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này, đến những nơi mình chưa biết mặc dù hằng ngày mình phải làm những công việc bàn giấy nhàm chán, chỉ cần biết rằng mình có thể đi và có sức để tiếp tục đi, thì hãy cứ đi!
Hãy cứ ngây ngô vì thực sự việc đó chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống của ai, và chẳng ai có thể áp đặt suy nghĩ của họ lên bản thân mình. 
Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu. Rồi ta sẽ thấy ai đi cùng với ta. Vì "Biển rộng sông dài",biết đường nào mà chờ. Vì chuyện tình cảm, chẳng có câu trả lời thỏa đáng đâu! Có những người vì áy náy một khoảnh khắc mà trao trái tim đi mất hút không đường tìm về. Để rồi bản thân ai dắt đi đâu thì theo vậy, như một cái xác không hồn...


"Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu"


* Hãy luôn tự nhủ rằng, ai cũng giống ai, đừng so đo hoặc bực tức làm gì, hãy sống với những gì mình đã trải nghiệm, hãy dùng những kiến thức mình được tích lũy- một cách đúng đắn và hợp lý. Rồi đâu sẽ vào đó thôi! Nếu so sánh rồi buồn bã, thì bản thân sẽ đau khổ trước tiên. 


"Dù là Mười điểu răn của Đức Chúa Trời"

Đạo: là một điều gì đó khiến con người đặt niềm tin vào, hi vọng và thay đổi bản thân theo hướng tốt hơn, nó giúp cải thiện quan điểm nhân sinh của một người và khiến họ nghiệm ra nhiều điều xung quanh mình. Phật giáo hay Công giáo cũng được, vì tất thảy đều dạy về đạo nghĩa, đạo đức...đạo làm người. Và con người gặp gỡ nhau nguyên bản là mình sau khi đã nghiệm ra điều đó, dù thuộc tôn giáo nào đi chăng nữa. Vẫn là nên chắt lọc những điều tốt đẹp từ mọi nơi, mọi người, có những người không theo một tôn giáo, dạy cho chúng ta thế nào là lẽ sống. 


"Hay Ba điều Đức Phật dạy"

Vì cuộc sống là muôn màu, nên dù ta có đặt triết lý nhân sinh của mình vào trường phái tôn giáo nào đi nữa thì vẫn có cách giải thích thỏa đáng cho những điều xảy ra.
Bởi vì Mười điều răn của Chúa cũng như Ba điều Đức Phật dạy. Một khi hiểu 2 thứ là 1, sẽ hiểu đạo làm người. 


Sunday, 29 December 2019

RỒI TRỜI SẼ LẠI SÁNG

        Mọi người đều có 24h để tính toán, để suy nghĩ, để cảm nhận thời gian trôi. Tôi từng nghe đâu đó câu nói này: "Thời gian là người thầy tàn nhẫn, ông ta ra đề kiểm tra trước sau đó mới dạy bạn bài học". Không ngạc nhiên khi con người luôn vấp ngã trước khi kịp nhận ra điều gì đó. Rồi lại vấp ngã lần nữa, rồi lần nữa, dù ở hoàn cảnh nào, địa vị nào...Vậy sao chúng ta không chung sông với điều đó được nhỉ. Ai cũng nói: Thôi, rời bỏ, ta làm lại với một vị trí khác, tâm thế khác, hoặc hoàn cảnh khác vậy. Nhưng ít ai nghĩ rằng cũng sẽ vậy thôi. Nếu bản thân mình tiếp tục để những suy nghĩ tiêu cực lấn át. Thời đại ngày nay, thay vì sách vở, tôi thấy giới trẻ đang dần lấy lời nhạc, lấy những câu rap làm châm ngôn sống của riêng mình. Điều đó cũng tốt, nếu chúng cảm nhận được thực sự những điều mà người nghệ sĩ viết. Cảm xúc lúc nào cũng là thật, nhưng không phải cảm xúc buồn nào cũng đẹp như lời nhạc hay câu hát. Có lẽ vì thế mà nhiều người chuộng lời nhạc đến như vậy. 


"Cảm xúc lúc nào cũng là thật, nhưng không phải cảm xúc buồn nào cũng đẹp như lời nhạc hay câu hát"

       Rồi dù lâu hay mau, người ta vẫn lại đối diện với những con người mới, bạn bè khác, rồi tìm thấy người thương cho riêng mình. Rồi đứng đó, giữa một ngã ba đường khác, để phân vân nên rẽ phải hay rẽ trái ?!! Chẳng có đường lui, ai cũng phải chọn một trong hai. Cũng không có lối tắt, mọi thứ bắt đầu lại, từ ánh mắt, cái nắm tay, những kỉ niệm, những niềm vui mới, để khỏa lấp, để vơi đi phiền muộn vốn nằm sâu nơi đáy lòng, để đào thải, để sàng lọc đi những kỉ niệm xưa cũ mà một thời ta từng say đắm, u mê... Sau khi xem bộ phim Mắt biếc, tôi nhận ra 1 điều dành cho riêng mình rằng: "Không ai ngồi đó chờ ta mãi, họ, dù kiên nhẫn, dù hi sinh, dù mệt mỏi theo dõi ta, bên cạnh ta, rồi cũng sẽ sống cho riêng họ, họ cũng là người, cũng phải đi tiếp. Giữa ngã ba đường ấy, giữa lúc phải lựa chọn rẽ trái hay rẽ phải, họ rồi sẽ không rẽ về hướng của ta." Nên ta cứ đi con đường của mình, sẽ không có ngã ba bắt ta phải lựa chọn bên nào. Sẽ là một con đường thẳng với vô vàn những người trên đó, một số sẽ đi theo khi ta ngang qua, số khác sẽ ngồi lại nơi của họ. Vấn đề ta có tiếp tục đi theo hướng của ta hay ngồi lại với họ không. Có lẽ câu trả lời này nằm ở bản năng của con người, nó bao gồm bản ngã (cá tính), cái tôi (lý trí) và cái siêu tôi (cá tính trải qua rèn luyện). Tốt nhất bạn hãy đi con đường mòn của riêng mình và nếu may mắn, sẽ có người đi chung con đường ấy. Đừng bắt ai phải đi theo mình quá lâu để chờ mình nắm tay. 
"Đừng bắt ai phải đi theo mình quá lâu để chờ mình nắm tay."
Tôi còn nhớ Giáng sinh năm ngoái, khi bản thân còn những cảm giác hân hoan, vui mừng, vì vừa làm được một điều đáng tự hào cho người mình yêu thương, vậy mà sau 1 năm sóng gió, vẫn là bản thân mình vào đúng ngày này năm nay với một tâm trạng hỗn độn, rối rắm trong đầu. Có người hỏi:"Em chưa quên được sao?" Tôi chỉ đáp rằng chẳng dễ đâu, tôi có lẽ phải tìm đến một vòng tay nào đó đủ ấm áp để có thể quên đi những kỉ niệm xưa cũ và bắt đầu chặng đường mới nơi ngã ba rối rắm này, thay vì đứng đây mãi.

Saturday, 25 May 2019

ĐỘT PHÁ ĐỂ CÓ NHỮNG NGÀY VUI

Quả thật công việc tôi đang làm có nhiều vấn đề. Thậm chí lối sống cũng vậy, những gì hiện tại bản thân đang thể hiện chỉ ở mức bình thường và cảm xúc chừng mực, do vậy đôi lúc tôi tự ảo tưởng mình là một người điềm tĩnh, thể hiện sự chững chạc ra bên ngoài trong khi bản thân chưa việc gì là ổn. Tôi chưa ổn!
"Tôi chưa ổn"

Đối với một người như tôi, gặp được em có thể nói là một diễm phúc, tôi thường hay xem nhẹ mọi thứ quanh mình, do vậy chuyện tình cảm không thể nói là bền vững và kiên trì được. Tôi không phải là một người chủ động trong mọi việc và thậm chí tâm lý khá an phận. Có những việc mình biết là bản thân có thể thay đổi nhưng lại không đi vào lộ trình đó. Hành vi vô thức cứ hối thúc mình đi theo một lộ trình mơ hồ không rõ ràng và không chủ động. Có lẽ bạn tôi nói đúng. Hãy tỏa sáng hết mức có thể để có cái lưu lại về sau, để có động lực bứt phá. Đừng để cảm xúc bản thân bị gò bó vào một điều gì, nhất là khi còn trẻ, khi tinh thần và sức khỏe là 100/100. Tôi cảm nhận mình là một người vui vẻ và sáng tạo, làm mọi thứ nhiệt tình, duy nhất vẫn là vấn đề duy trì những điều đó, tôi nhận thấy mình đang xoay vào một vòng xoáy ngộp thở của thời gian. Khiến mọi thứ trong đầu rối ren. Tôi cũng hiểu, ở độ tuổi của mình nửa chín chắn, nửa lại ngây ngô ngờ nghệch. Những câu hỏi như:" Có tiếc không? Sao không thử? Sao không bứt phá? Sau này là trụ cột của gia đình hãy nên vững vàng về cả tinh thần lẫn vật chất...." Gần đây chú của tôi có khuyên rằng: hãy ăn mặc gọn gàng nơi nào ra đồ đó. Hãy ngăn nắp trong tư tưởng. Và quan trọng là hãy bứt phá để có những ngày vui.

"Hãy ngăn nắp trong tư tưởng"  
Một ông anh trong cơ quan, là trưởng phòng cấp cao (thực ra cũng lớn tuổi, đáng gọi là chú) nói với tôi rằng: khi em lập gia đình, em đã ở 1 đẳng cấp khác, và em phải như vậy, hoàn toàn khác! Câu nói đó cũng đúng, họ là người từng trải, là những người thành công trong khi mình vẫn tiềm năng và tiềm năng. Mình có ngôn ngữ- một viên ngọc quý và bây giờ chỉ cần ý chí và quyết tâm thay đổi. Có lẽ mình vẫn chưa sẵn sàng cho mọi thứ...cảm thấy gượng ép và chênh vênh tuổi 26. Muốn lông bông, muốn tự do như bạn mình, muốn làm gì cũng được và có thể đột phá theo ý mình.

CHUẨN BỊ CHO PHẦN CỦA MÌNH

Niềm hân hoan trong ngày đầu năm 2024 của tuổi 30 khiến tôi muốn ngồi viết vài dòng. Thứ nhất hân hoan vì xung quanh bạn bè, anh em dần có g...