Sunday, 22 August 2021

NIỀM HY VỌNG LUÔN CÒN ĐÓ

 Một chiều mưa tháng 8, muốn lưu lại vài dòng cho những chuyện đã xảy ra... 

    Một năm qua quả là nhiều biến động, dịch bệnh bùng phát không ngớt, tin dữ giữa những người tôi quen biết cũng đã xuất hiện, công việc hiện tại cũng phải tạm ngưng do chỉ thị của thành phố, riêng việc học của tôi vẫn được duy trì. Vì nghỉ tránh dịch tại nhà nên mọi thứ dường như bị đảo lộn, tôi phải học cách thích nghi cùng hoàn cảnh này. Tôi cảm giác lúc nào cũng chưa sẵn sàng để làm bất cứ việc gì hoặc thay đổi điều gì, những năm qua cũng thế, việc công ty nhiều chuyển biến, nhưng mỗi lần thay đổi, tôi như một người lạ, trong đầu cứ rối lên với mớ suy nghĩ vốn dĩ rất cỏn con. Tôi từng vượt qua những thay đổi với công ty từ năm 2017, đến nay cũng đã 4 năm hơn, chưa bao giờ công ty phải dừng hoạt động như vậy. Có cảm giác những người tạm ngưng, họ cũng sẽ có thời gian suy nghĩ về công việc, nhưng là công việc mới sau khi dịch bệnh được kiểm soát. Mọi người vẫn thế, trong mắt tôi vẫn tươi đẹp sau 4 năm hơn, có người đi, người ở lại, nhưng ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng. 


"Ai cũng đáng được yêu thương và tôn trọng"

    Có những suy nghĩ đã ở trong tôi quá lâu, tôi cần cởi mở hơn và khách quan hơn để đón nhận những điều tích cực. Sau khi nghe tin dữ, tôi đã phải mất mấy ngày để trấn tĩnh lại bản thân, mặc dù vẫn đang trong thời gian hoàn thành bài cuối kì của 4 môn học liên tục. Gia đình không vì vậy mà mất đi niềm tin và hy vọng, tôi luôn dành những lời động viên đến ba mẹ và em trai, mặc dù thực sự bản thân chẳng khá hơn là bao, mặc dù vẫn biết chặng đường phía trước cần nhiều sự đột biến, nhưng liệu tôi có dũng cảm đánh đổi con người hiện tại vì 1 điều gì đó phi thường cho người thân hay không? Hay vẫn là một cậu nhóc năm nào còn nhiều suy nghĩ viển vông? Hiện tại tôi chỉ coi việc học như 1 sự tu nghiệp cho bản thân, chưa có điều gì chắc chắn, cảm thấy bản thân tôi đã rong chơi quá lâu trên chặng đường sự nghiệp. Cũng có thể, suy nghĩ hơn thua trong tôi bắt đầu le lói, tôi cũng muốn hơn người, tôi cũng muốn cạnh tranh để mang nhiều tiền về nuôi sống gia đình, vì thực sự, đang dần thấm nhuần tư tưởng phải có tiềm lực tài chính, mới mong giúp đỡ gia đình và người thân, cảm nhận bản thân đang dần hoà nhập tư tưởng vào cái gọi là bon chen với xã hội. Tôi thực lòng chẳng muốn vậy chút nào. Thực sự nếu được trở thành nhân vật truyện tranh nào đó, tôi muốn trở thành Shikamaru- một cậu nhóc nhiều trăn trở đến đơn giản, cùng cô nàng Temari khẳng khái cùng xây dựng một gia đình nhỏ bé. 


    Có một câu nói truyền động lực khá lớn mà tôi muốn lưu lại đó là

"Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong  những hy sinh, gian khổ. Ở đời này, không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua ranh giới ấy"

    Tôi tự nhận thấy bản thân vẫn còn may mắn hơn nhiều người khi gia đình tuy có chuyện, nhưng không đến nỗi kiệt quệ, vắc-xin cũng đã được tiêm 2 mũi, hẻm mình tuy đang bị phong toả, nhưng đồ ăn vẫn được phân phát đều do có tổ trưởng ở ngay đấy. Vẫn còn ngồi để gõ ra những dòng này trong tâm trạng không buồn không vui, là may rồi. Dẫu biết rằng dịch bệnh sẽ còn dài và tương lai bản thân vẫn còn mù mịt, nhưng luôn nhớ lời mẹ dặn "Con trai phải vững vàng lên, phải là chỗ dựa cho mẹ và em nữa chứ!" Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu mẹ ạ!



Sunday, 18 April 2021

THÀNH TỰU CỦA BẠN LÀ GÌ?

     Năm tôi lớp 4, trong một lần đi nhà sách, tôi có đề nghị mẹ mua cho mình một cuốn từ điển giấy. Sau một hồi đi dạo, tôi thấy cái kim từ điển mà đứa bạn trên lớp đang dùng, lúc đó trong đầu chỉ nghĩ: "Giá mà có một cái, mình sẽ tìm từ vựng nhanh biết bao nhiêu". Tôi biết chiếc kim từ điển ấy rất mắc, nhưng vẫn mạnh dạn hỏi mẹ. Mẹ tôi sau một hồi đắn đo,nói:" Nếu con chắc chắn sẽ cải thiện tình hình học tập với cái này thì mẹ sẽ mua cho con". Dường như câu nói đó làm tôi chùn chân, tôi sợ phải chịu trách nhiệm khi có thêm chiếc kim từ điển đắt đỏ ấy. Tôi cuối cùng từ bỏ và lấy quyển từ điển giấy. Vốn dĩ câu chuyện chẳng có gì, nhưng rồi sau này, gặp những trường hợp tương tự, mẹ vẫn hỏi tôi câu ấy- Mẹ không tiếc thứ gì với con cả, con cảm thấy sẽ làm tốt hơn khi có công cụ này chứ?- Năm đó tôi lớp 11, và đó là chiếc máy tính bỏ túi 400k. Tôi gật đầu đồng ý, và thử trải nghiệm tự chịu trách nhiệm với vấn đề đó, một cảm giác mang tính thử thách nhưng vẫn trong khuôn khổ. Tôi những tháng năm ấy đã cùng chinh chiến với chiếc máy tính bỏ túi xin sò, vượt xa đám bạn ở câu 1- Đồ thị hàm số. Thậm chí khi vô phòng thi, sau một chút thời gian tôi đã làm xong câu 1, quay sang bạn bè (ở tỉnh lên dự thi), chúng nó dùng máy đời cũ, thậm chí còn thể hiện số thập phân sau khi tính xong. Lần đó tôi trượt 0,5 điểm nguyện vọng 1, tuy điểm thi cao hơn năm trước đến 2 điểm, tôi vui vẻ vô nguyện vọng 2 cùng với số điểm dư khá nhiều (3 điểm). Lúc ấy niềm vui không phải đến từ việc mình đậu đại học, nhận được nhiều lời khen từ mọi người, thậm chí tôi còn chẳng nhớ ai khen. Nhưng việc đám đối đầu với thử thách của mẹ, thử thách của bản thân cùng với chiếc máy tính ấy, khiến tôi tự tin hơn. Tôi tin đó là thành tựu đầu tiên của mình. 

"Nhưng việc đám đối đầu với thử thách của mẹ, thử thách của bản thân cùng với chiếc máy tính ấy, khiến tôi tự tin hơn"

    Tôi là một người khá lười trong việc thay đổi, nhưng mỗi khi bắt buộc phải lựa chọn điều gì đó, tôi luôn nghĩ về câu nói của mẹ. Gần đây nhất, khi quyết định học lên thạc sĩ sau khi tốt nghiệp cử nhân ngôn ngữ, mẹ, vẫn câu nói ấy:" Con nhắm sau khi học xong xác định làm được tốt hơn không?". Tôi chỉ nhẹ gật đầu và nói:"Con chưa bao giờ thấy cần phải học như lúc này, cảm thấy như một cơ hội vốn dĩ dành cho mình vậy". Mẹ đồng ý và thậm chí bù thêm học phí cho tôi. Tất nhiên tôi thi đậu đầu vào và chuẩn bị khăn gói đi học một năm rưỡi nữa. Em cũng vậy, cũng ủng hộ tôi hết mình, ít ra, tôi cảm thấy tự tin hơn hồi lớp 4. 

    Thành tựu có thể tuỳ vào mỗi người, có thể mục đích của bạn là một lời khen từ sếp của mình? Kiếm được hơn một chút so với tháng trước? Học thêm một kỹ năng? Nhưng dù có là gì đi nữa, hãy luôn so sánh mình với quá khứ, vì đó mới là thước đo chính xác nhất. Một người anh đã bảo " Em chỉ nên so sánh với người ta để biết mình phải cố gắng, phải tích cực hơn". Vậy nên ai cũng đã, đang và sẽ là người hùng trên chặng đường của chính mình. Chặng đường mang tên Trưởng thành.

    Tương tự như vậy, trên chặng đường của sự Trưởng thành, chúng ta bắt buộc phải quên. Tôi đã thực sự dứt ra khỏi quá khứ chưa? Chưa từng, dường như mọi thứ vẫn chỉ như ngày hôm qua. Vậy tôi có khá hơn tôi của quá khứ ở điểm nào? Đó là mìm cười và lắc nhẹ đầu mỗi khi nghĩ về quá khứ ấy. 


"Trên chặng đường của sự Trưởng thành, chúng ta bắt buộc phải quên"

Ai cũng phải đi dọn dẹp quá khứ do chính tay mình bày ra như dọn dẹp căn phòng của chính mình, đồ đạc của mình bày ra, và tự tay quẳng nó đi- mọi thứ! Chỉ khác duy nhất là tư tưởng tích cực, thấu cảm và vị tha. Những điều đó sau cùng sẽ gắn bó với ta mãi.

Thursday, 16 July 2020

VIẾT CHO MỘT PHẦN TUỔI TRẺ

"Mình hãy còn trẻ"- ai cũng còn trẻ khi nghĩ như vậy. Hãy là mình của khi xưa, chẳng ai cấm bạn làm như vậy dù việc bạn làm hay thể hiện có lố bịch đến thế nào. Hãy sống đúng với số tuổi của mình ư? Không nên đâu...
Nhà văn Mark Twain từng nói: 
"Don't part with your illusions. When they are gone, you may still exist, but you have ceased to live."
"Đừng rời xa ảo mộng của chính mình. Khi chúng không còn nữa, bạn vẫn có thể tồn tại, nhưng bạn cũng không sống nữa"
Thế đấy, có những khi bản thân mơ mộng đến khó tả, ta cứ phải co mình trong một vỏ bọc mang tên "sống thực tế". Ta nói với những người thân như vậy, cố gắng hành động như vậy, rồi ta về nhà...mọi thứ quay trở lại ban đầu! Những người bạn quanh tôi cũng vậy. Có trẻ 11 tuổi, có người già cỗi đến nỗi không thể ra ngoài sau giờ làm, chỉ muốn về nhà đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi.


"Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này"

Hãy rong chơi vì chẳng biết khi nào mình tạm biệt cuộc đời tươi đẹp này, đến những nơi mình chưa biết mặc dù hằng ngày mình phải làm những công việc bàn giấy nhàm chán, chỉ cần biết rằng mình có thể đi và có sức để tiếp tục đi, thì hãy cứ đi!
Hãy cứ ngây ngô vì thực sự việc đó chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống của ai, và chẳng ai có thể áp đặt suy nghĩ của họ lên bản thân mình. 
Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu. Rồi ta sẽ thấy ai đi cùng với ta. Vì "Biển rộng sông dài",biết đường nào mà chờ. Vì chuyện tình cảm, chẳng có câu trả lời thỏa đáng đâu! Có những người vì áy náy một khoảnh khắc mà trao trái tim đi mất hút không đường tìm về. Để rồi bản thân ai dắt đi đâu thì theo vậy, như một cái xác không hồn...


"Hãy cứ yêu ghét rõ ràng, đứng giữa ngã ba đường, hãy thong thả lựa chọn, phải chọn đường đi của riêng mình,đừng ngồi lại bất cứ đâu quá lâu"


* Hãy luôn tự nhủ rằng, ai cũng giống ai, đừng so đo hoặc bực tức làm gì, hãy sống với những gì mình đã trải nghiệm, hãy dùng những kiến thức mình được tích lũy- một cách đúng đắn và hợp lý. Rồi đâu sẽ vào đó thôi! Nếu so sánh rồi buồn bã, thì bản thân sẽ đau khổ trước tiên. 


"Dù là Mười điểu răn của Đức Chúa Trời"

Đạo: là một điều gì đó khiến con người đặt niềm tin vào, hi vọng và thay đổi bản thân theo hướng tốt hơn, nó giúp cải thiện quan điểm nhân sinh của một người và khiến họ nghiệm ra nhiều điều xung quanh mình. Phật giáo hay Công giáo cũng được, vì tất thảy đều dạy về đạo nghĩa, đạo đức...đạo làm người. Và con người gặp gỡ nhau nguyên bản là mình sau khi đã nghiệm ra điều đó, dù thuộc tôn giáo nào đi chăng nữa. Vẫn là nên chắt lọc những điều tốt đẹp từ mọi nơi, mọi người, có những người không theo một tôn giáo, dạy cho chúng ta thế nào là lẽ sống. 


"Hay Ba điều Đức Phật dạy"

Vì cuộc sống là muôn màu, nên dù ta có đặt triết lý nhân sinh của mình vào trường phái tôn giáo nào đi nữa thì vẫn có cách giải thích thỏa đáng cho những điều xảy ra.
Bởi vì Mười điều răn của Chúa cũng như Ba điều Đức Phật dạy. Một khi hiểu 2 thứ là 1, sẽ hiểu đạo làm người. 


Saturday, 2 May 2020

TẦNG THƯỢNG 102

"Ngày trôi qua nhanh
Hay ngày còn chưa tới?
Ngày chờ đợi ai về 
Đến đây...đón em...về"
Lời hát trong bài "Tầng thượng 102" của Cá Hồi Hoang làm tôi rùng mình. Sao bỗng dưng cảm thấy nhiều ý nghĩa đến vậy! Khi sống giữa một xã hội thực dụng và ồn ào, tôi lại tìm thấy một âm thanh xưa cũ, lời hát vang vọng, như ngày đầu tập thành nghe nhạc. Chỉ cần nhắm mắt và lắng nghe. Ấn tượng thuộc về thời thơ ấu cùng chiếc radio và chương trình nghe nhạc hàng đêm. Chả trách sao mình lại nghe đi nghe lại mãi. Tầng thượng nghĩa là trên cao rất cao, nơi mà dưới đất chỉ có thể mỏi mòn ngóng trông, 102 mang ý nghĩa  ẩn dụ, rằng tôi đang chờ đợi một điều duy nhất, không ai khác, không điều gì khác, đó là em! 


Chỉ cần nhắm mắt và cảm nhận âm thanh của bài hát

Tôi không hề xem review về ý nghĩa bài hát để nghiệm ra điều dung dị như thế, có lẽ, nghệ thuật do cảm nhận và kiến thức của mỗi người khi thưởng thức tác phẩm. Rằng tôi đam mê ngôn ngữ, nên đôi khi hay chơi chữ, tỏ ra hài hước và khiến người khác cười phá lên vui thích. Và cũng cảm ơn điều đó, tôi mới có nhiều bạn bè và dần hình thành một cái nhìn tổng quan, cụ thể, có căn cứ về mọi sự vật, sự việc trên đời. Có người nói tôi láu cá khi ai cũng giỡn được, không biết trên dưới- tôi gọi đó là sự thân mật, không phân biệt, vì đơn giản: tôi không nói chuyện xấc xược và hỗn hào. Có lẽ trong quan điểm của nhiều người lớn tuổi sẽ không cho điều đó là được phép, và chính vì thế sinh ra cái gọi là Cả nể kèm theo một hệ luỵ gọi là Sĩ diện. Tôi không quan trọng điều đó và thậm chí chấp nhận nghỉ chơi với một người bạn chỉ vì nói chuyện không cùng quan điểm về nhân sinh. Tôi cảm giác mình nên như vậy, nên trở về với bản ngã của chính mình, yêu ghét rõ ràng, tiến đến những điều mình ưa thích và lánh xa những thứ bản thân cảm thấy tồi tệ. 


Đem lại tiếng cười cho mọi người luôn làm mình cảm thấy khá hơn

Những giải đáp về nghề nghiệp tương lai, các kỹ năng cần thiết cũng như tháo gỡ khó khăn của một giảng viên ngôn ngữ trên buổi livestream hôm nay làm tôi ít nhiều thấm thía, rằng vẫn còn một cộng đồng trăn trở, vẫn còn những người giống mình, và mình vẫn thích những gì mình đang thích bấy lâu nay, có một sự thân quen như mình đang được sống trong cộng đồng mà vốn dĩ mình đã sống từ lâu, nhưng 3 năm nay không làm vậy. Tôi nghiệm ra rằng sự quay trở lại chốn cũ ưa thích sau một thời gian xa cách khiến mình cảm thấy tự tin hơn tất thảy mọi người hiện tại đang sống ở đó. Rằng vốn dĩ quy luật chỉ cần: ra đi- quay về- rồi lại ra đi- rồi lại quay về! Để làm gì ư? Để một con người cảm thấy trân trọng những phút giây ở nơi đó, công việc đó, để họ có động lực bước trên những bước tiếp theo trên con đường xa lạ. Con người vốn dĩ như vậy. Cảm xúc nên là: Thân quen- mới lạ- rồi lại thân quen- rồi lại mới lạ...Xác định chặng đường mười năm tới gần kề rồi!


Điều bình dị luôn chờ đợi ta ở điểm cuối cùng

Saturday, 18 April 2020

ĐI TÌM NIỀM VUI

Tôi đọc được câu nói này rất hay:
"Yesterday is the past, tomorrow is the mystery. But today is a gift, and that's why it's called present"
Ngày hôm qua hãy để lại, hãy trân trọng những phút giây quý giá bên người thân của mình. 
Khoảng thời gian ở quá khứ dù vui hay buồn, cũng nên để qua một bên, đôi lúc tranh cãi với thằng bạn, tôi vô tình khơi lại chuyện quá khứ của mình. Nó mắng tôi một trận, vì chính mình cũng dặn nó rằng hãy thôi nghĩ về chuyện trước kia, hãy tìm cho mình một hạnh phúc. Nó đã có! Bây giờ tới lượt tôi.
Cũng như bao người khác, tôi có vài người thích sau khi đổ vỡ. Bản thân cũng chẳng mấy quan tâm, đôi lúc đắn đo, rồi lại thôi. Nhận lời đi chơi, hò hẹn ăn uống...Tôi chỉ biết cho đi những gì mình có, giúp đỡ mọi người xung quanh, chung vui cùng họ, ai đó cảm ơn và mỉm cười khi mình giúp đỡ họ đã là một hạnh phúc rồi. 

"Tôi chỉ biết cho đi những gì mình có"
Sau quãng thời gian u sầu (mà thường thì tôi chẳng bao giờ bộc lộ ra trên nét mặt của bản thân, nó như một con sâu, ăn mòn tâm thức mỗi đêm về, đôi khi đi ngang chốn cũ, cũng cảm thấy chút hụt hẫng như thời còn hay đi chung ngang qua. Tôi cố gắng tránh né những nơi như thế), tôi dần quay lại thói quen uống cà phê mỗi sáng, thức khuya nhiều hơn, chẳng để làm gì, có lẽ trong tôi cảm giác yên tĩnh lúc 12h là tốt nhất đối với bản thân, để nghiền ngẫm về mọi thứ...

Như thế đấy!

Rồi tôi nhìn mọi người xung quanh với một tâm trạng cởi mở hơn, ánh mắt hiền hoà, cảm thông và cười sảng khoái, tựa như không cần suy nghĩ về điều gì phiền muộn phía trước. Bạn bè, anh em, đồng nghiệp...Rồi tôi nhìn về em, một cô gái mới lớn, tôi chợt thốt lên trong đầu rằng "Sao bao tháng qua mình có thể lờ đi một người con gái như vậy chứ?". Thế đấy, sau khi vực dậy, rũ bỏ buồn bã, tôi lại đi tìm động lực, tìm niềm vui trong cuộc sống, và sáng nào cũng vậy, tôi đều ghé chỗ em. Tôi không mấy quan tâm lắm, chỉ biết em cười với tôi rất duyên, có một cảm giác muốn lại ngồi kế em, nhìn em làm việc vậy thôi. Tôi hay ghé và cho đồ em cũng như bao người khác, nhưng tôi cảm nhận được em có tình cảm với mình. Thế đấy! Tôi quay người lại và nắm lấy tay em, nói rằng tôi thích em. Và em gật đầu đồng ý. Tôi cảm giác như mọi thứ tươi mới trở lại. Bởi đây là một khởi đầu mới, tôi hân hoan đón nhận, từ từ chậm rãi, bởi em còn trẻ và chưa có nhiều toan tính cho tương lai. Tôi thì đang quay cuồng cùng cuộc sống thường nhật. Chỉ khác là, có thêm những lời hỏi han, những cái nắm tay, ánh nhìn trìu mến. Không giống trước đây, mỗi khi nghĩ về em, tôi nghĩ về một người con gái vô lo, tâm hồn cởi mở, chăm chú lắng nghe mỗi khi tôi kể chuyện và đôi khi sướt mướt. Phải rồi, tôi muốn đi cùng em những năm tháng tiếp theo (bản thân tôi nghĩ vậy). Chúng tôi trò chuyện (ngay bản thân tôi) cảm giác rất cởi mở và thoải mái, em tôn trọng giờ giấc của tôi, tôi cũng vậy. Em biết tôi lớn hơn em rất nhiều và cũng có nhiều việc để làm hơn. Tôi thì biết em còn nhỏ và khoan hãy nhồi nhét những tư tưởng trong đầu mình vào tâm hồn ấy. Và cứ thế, chúng tôi đến bên nhau...

Cô bé nói thích hoa hướng dương!

Tự nhận thấy bản thân là một người không mấy mặn mà với những mối quan hệ, tôi đôi lúc niềm nở nhiều khi lại thờ ơ. Những người bạn thân của tôi cũng vậy, họ hiểu rằng ai cũng bận và có khoảng trời riêng, họ chỉ yêu cầu vài ba tiếng sau vài ba tháng, để kể chuyện nhau nghe là đủ. Bạn tôi hiện đã liên lạc trở lại từ bên Canada. Khốn kiếp! Tình bạn sâu đậm đến nỗi tôi tưởng nó tạo nick facebook khác và lờ mình đi rồi. Nhưng không, nó nhắn tin lại hỏi han, và chúng tôi dành hơn 2 giờ đồng hồ tâm sự đủ chuyện trên đời. Vẫn nể nó như thời đi học,chỉ khác là, lúc đó tôi còn buồn bã còn nó đã có người yêu 5 năm. Nó rất giỏi, những nỗ lực bao năm bên nước ngoài của nó nhắc nhở tôi rằng: Hãy kiên trì với con  đường mình chọn, hãy xây dựng cuộc sống sau này của bản thân xung quanh nó, để phát triển, và tìm niềm vui. Quan trọng hơn cả là, hãy nhắm đến mục tiêu cao nhất, dù ngành đề đó nhỏ nhoi nhất đi chăng nữa. Thì mình cũng phải đặt ra đích đến cuối cùng để tiếp tục vươn. Triết lý tưởng chừng như đơn giản ấy khiến tôi trằn trọc mãi khi nó được thốt ra từ miệng một người mà tôi kính nể. Tôi đã bị cuộc sống thường nhật cuốn trôi. Tôi đã bị lan man, cần tìm một lý tưởng và mục tiêu để tiếp tục cố gắng. Tôi biết sau này sẽ có rất nhiều lần trong đời mình cảm thấy như vậy. Chỉ biết hi vọng lúc đó tâm trí mình không bị lạc lối. Mình vẫn muốn là chính mình thôi. 

"Những người bạn thân của tôi cũng vậy, họ hiểu rằng ai cũng bận và có khoảng trời riêng"

Và cuộc sống thật thoải mái khi tôi sàng lọc được những người không liên quan, hoặc làm mình thấy phiền. Một người bạn tôi từng làm chung, chơi với nhau 3-4 năm ngỡ thân thiết, nhưng cuối cùng vẫn không hợp. Biết rằng rất tiếc, nhưng thôi, chung quy cũng do quan điểm không hợp nhau, nên sẽ bớt nói chuyện lại. Lớn rồi, biết lựa chọn những người làm mình thấy thoải mái khi chia sẻ, khi tâm sự chuyện vui buồn cuộc sống, nếu không cũng đừng nên cố gắng ở lại làm gì, nên rời đi thì hơn. 













Wednesday, 18 March 2020

THỜI THẾ CÓ TẠO ANH HÙNG?

Dạo gần đây dịch bệnh do virus Corona lan truyền thực sự mạnh mẽ. Các nhà hàng, quán nhậu, karaoke...tạm thời đóng cửa gần 1 tháng, riêng ngành giáo dục và du lịch bị đình trệ, thất thu từ đầu năm. Nhưng vẫn như mọi khi, những người làm ăn theo thời ắt sẽ có phương án dù trong hoàn cảnh kinh tế éo le thế nào. Họ sẽ chuyển hướng. Những xưởng may đã chuyển sang sản xuất khẩu trang bằng vải đủ loại, đủ màu. Những thương gia chuyển sang bỏ sỉ lẻ khẩu trang, nước rửa tay. Dịch vụ giao hàng trở nên nóng hơn bao giờ hết. Những doanh  nghiệp non trẻ thì lại chuyển sang kinh doanh online. Và kể cả ngành giáo dục cũng thế. Các trường học tiến hành phương án học online, các thầy cô thay phiên nhau livestream giảng bài... thế mới thấy, ở thời nào, hoàn cảnh nào người ta cũng có cách vượt qua khó khăn. 
Các bạn của tôi, nhiều người đang làm ở công ty sản xuất, họ bị cắt lương, giảm biên chế, cuộc sống trở nên khó khăn rất nhiều. Riêng tôi, vẫn ngày ngày đi làm ở văn phòng và đọc tin tức trên mạng...Đó vẫn còn là một sự may mắn! Trong một lần tụ tập bạn bè, tôi hỏi một người bạn "Mày có tin rằng thời thế tạo anh hùng không?" - "Có chứ, cứ theo thời mà làm ăn, khi gặp đúng thời điểm mày sẽ phất lên như diều gặp gió". Tôi nghĩ bụng: "Vậy thì thôi, nghỉ hết đi, đi học cho lắm vào làm gì, cứ đi làm rồi đến thời điểm ắt sẽ khá.". Đồng ý như vậy. Nhưng liệu thời thế có thực sự tạo nên anh hùng? 
"Mày có tin rằng thời thế tạo anh hùng không?"
Trên đời có hai loại đam mê, đam mê kiếm tiền và đam mê kiến thức. Dù bạn giải thích kiểu gì cũng nằm trong 2 loại đấy. "Tôi muốn cuộc sống sau này đỡ vất vả, chăm sóc được gia đình, bệnh tật đỡ phải lo, nên tôi gắng sức kiếm tiền, vì bạn không biết đâu, tiền không phải là tất cả nhưng nó lại gián tiếp giúp ta làm được tất cả, nên tôi phải thành công!"- loại 1. "Đối với tôi được sống và còn được học tập là một hạnh phúc và may mắn, tôi muốn truyền đạt tư tưởng, theo đuổi đam mê nghệ thuật, theo đuổi một cuộc sống yên bình không bon chen, muốn những kiến thức của tôi đơm hoa kết trái có ích cho đời, dù điều đó có đem lại lợi nhuận hay không, bệnh tật chết chóc ư? có số phận, cái gì đến sẽ đến, tôi không quan tâm!" - loại 2. Có những con người ưu tú kết hợp được cả 2 điều trên, bằng cách này hay cách khác. Họ giàu có về vật chất lẫn tinh thần. Một là đam mê kiếm tiền và khi đã thành công sẽ theo đuổi kiến thức. Hai là theo đuổi kiến thức đến khi uyên bác sẽ kiếm ra nhiều tiền. Chung quy là vậy. Nhưng có những người họ theo đuổi đam mê thuần tuý. Họ không phải anh hùng theo thời thế, họ không theo quy luật trên. Cho nên tôi xin bỏ qua tiêu đề "Thời thế có tạo anh hùng?" để nói về những người này. Họ là những người cần tiền để sống thôi, còn đam mê với họ mới là thức ăn tinh thần. Họ tạo nên những hình tượng mà ta vẫn thấy ở ngoài đời thật. Một chàng rapper sống không bon chen, hay thu nhạc nhưng chỉ chia sẻ với bạn bè, không tìm kiếm cơ hội để có lợi nhuận. Một thầy giáo dạy miễn phí sống bằng quyên góp của bà con lối xóm, họ tìm thấy niềm vui trong việc Chia sẻ. Từ bao đời nay là vậy. Thời đồ đá, họ vẫn đổi lương thực lấy lương thực, đồ đạc lấy đồ đạc với nhau. Và giáo dục gọi là Chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm. Vốn dĩ "Tôi chỉ cho bạn, bạn chỉ cho tôi" thuần tuý đến thế. 
"Họ không phải anh hùng theo thời thế, họ không theo quy luật trên"
Chính xác là họ có thời thế, có cái gọi là Cơ hội quý giá ngàn năm có một, nhưng coi như đó chỉ là Cơn gió thoảng qua, vậy nên họ không phải anh hùng nhưng lại chính là anh hùng. 
Còn bạn,  bạn là ai?

Thursday, 12 March 2020

CẢ NỂ CÓ TỐT?

Trong xã hội mà cái tôi hiện đang rất được đề cao, cộng thêm nền kinh tế Việt Nam đang trên đà phát triển, càng ngày càng có nhiều gia đình khá giả cho con theo học những trường quốc tế, chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện và nâng cao. Kèm theo đó là một loạt các hệ quả kéo theo: Thế hệ sau này các em tỏ ra rất hờ hững với thế sự, hay chạy theo những tư tưởng hư ảo. Các em đang dùng mạng xã hội theo kiểu quá đà, thực sự là các em đang lớn lên cùng với nó hàng ngày, và chịu ảnh hưởng từ những vloger, youtuber cũng như những người nổi tiếng khác. Có người cho các em những tư tưởng sâu sắc, cao cả, giúp các em mở mang đầu óc và học được cách phân tích sự việc trên nhiều phương diện. Bên cạnh đó cũng có những kẻ bơm vào đầu các em tư tưởng tự tôn, tiêu cực, khiến bất kể khi nhìn vào một vấn đề nào cũng không còn dựa trên ý kiến khách quan mà chỉ là những phán xét, đặt điều. Đã có người tự kết liễu mình chỉ vì những lời nói, và chỉ vì lời nói mà thôi...

"Đã có người tự kết liễu mình chỉ vì những lời nói, và chỉ vì lời nói mà thôi..."

Gần đây sống giữa tình hình dịch bệnh, khi mọi thứ ngưng trệ, ngành giáo dục và du lịch bị khủng hoàng nặng nề...Tôi nhận ra nhiều thứ. Nhận ra rằng mọi khó khăn dường như chỉ mới bắt đầu. Vẫn là "Mỗi người có một múi giờ riêng", nhưng kim đồng hồ của bản thân mình mới chỉ đang ở thời điểm tờ mờ sáng. Sẽ phải thay đổi và thích nghi rất nhiều, phải tiếp tục học cách bình thản trước sóng gió, nghĩ cách vượt qua những trớ trêu tột cùng. Khi nghĩ thoáng lên, sẽ thấy cả bầu trời, khi bó buộc tư tưởng, chỉ thấy trước mắt là hàng rào cây bụi và dây leo. Mẹ tôi kể rằng bà từng ở giai đoạn đau ốm tưởng không thể vượt qua nổi, thế mà chỉ cần tình hình kinh doanh suôn sẻ, bà lại có vốn xoay vòng, tâm trạng bắt đầu khá hơn, mọi cơn đau bỗng dưng tan biến, bản thân cảm thấy khỏe hẳn. Chẳng phải có một nguồn sức mạnh nào đó đủ sức thay đổi điều đó sao? Gần đây tôi đã đọc và hiểu được đó là gì.... Chính là Sức mạnh của TIỀM THỨC, mạnh mẽ hơn bất kì phương thuốc nào. Có thể giúp con người vượt qua bệnh tật, có thể giúp một người bị mù tìm lại ánh sáng, hay một người tàn phế có thể đứng dậy bằng chính đôi chân của mình. Cái mà nhà Phật gọi là "Giác ngộ", Công giáo gọi là "Phép lạ"...Tất thảy tôi tin, đều xuất phát từ hi vọng, mong muốn mãnh liệt trong tâm thức của bản thân mà thôi. Sau khi đốt hết bao nhiêu tiền vô thuốc Đông y, Tây y, thuốc Nam, mẹ tôi đã vượt qua căn bệnh đau dạ dày như thế đấy. Và dù ít hay nhiều, tôi tin rằng khi học được cách bình thản trước khó khăn, mình đã thành công rồi. 


"Chính là Sức mạnh của TIỀM THỨC, mạnh mẽ hơn bất kì phương thuốc nào"
Tôi trước giờ không quan tâm mấy đến lợi ích của bản thân, cho dù là ở môi trường nào đi chăng nữa, vì trên hết, tôi đã lo cho bản thân mình từ suy nghĩ cho đến hành vi, và ở mức độ nào đó tôi cảm thấy mình ổn. Sau đó sẽ là suy nghĩ muốn cho đi. Tôi không hay tin vào phép nhiệm màu, nên khi bất chợt mua vé số và chỉ trúng 100.000, mình đã rất vui mừng. Vậy đấy, khi sống với tâm thế sẵn sàng cho đi và không cần nhận lại, ta bỗng thấy ngạc nhiên nếu bất chợt được chiếu cố. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây, là SỰ CẢ NỂ liệu có xấu???...Nhiều người nói việc chung ra việc chung, việc tư ra việc tư, tuy nhiên lại cứ "thích" lẫn lộn 2 việc đó với nhau. Tôi nói "thích" ở đây là gì? Là cố tình, đem tuổi tác, kinh nghiệm bản thân để dạy lại hoặc nói lại những người cùng cấp bậc trong tổ chức nào đó. Sự cả nể lúc này vô cùng đáng sợ, nó có thể như một quy luật bất thành văn, một áp lực vô tình khiến người bị nhờ vả hay bị đánh giá cảm thấy căng thẳng và bất ngờ rút lui khỏi tổ chức với một lý do khác. 


"Hãy dành một sự tôn trọng nhất định, đừng vì cả nể mà đánh mất chính mình"
Tóm lại, chúng ta chỉ nên kính nể hoặc thật sự sợ người đã giúp ta có được cơ hội làm việc tại môi trường nào đó, người hướng dẫn ta, giúp đỡ ta để ta làm việc một cách có hiệu quả, còn những người còn lại, hãy dành một sự tôn trọng nhất định, đừng vì cả nể mà đánh mất chính mình. Hãy làm đúng nhiệm vụ và đúng cấp bậc của mình trong tổ chức. Thế thôi!

Sunday, 29 December 2019

RỒI TRỜI SẼ LẠI SÁNG

        Mọi người đều có 24h để tính toán, để suy nghĩ, để cảm nhận thời gian trôi. Tôi từng nghe đâu đó câu nói này: "Thời gian là người thầy tàn nhẫn, ông ta ra đề kiểm tra trước sau đó mới dạy bạn bài học". Không ngạc nhiên khi con người luôn vấp ngã trước khi kịp nhận ra điều gì đó. Rồi lại vấp ngã lần nữa, rồi lần nữa, dù ở hoàn cảnh nào, địa vị nào...Vậy sao chúng ta không chung sông với điều đó được nhỉ. Ai cũng nói: Thôi, rời bỏ, ta làm lại với một vị trí khác, tâm thế khác, hoặc hoàn cảnh khác vậy. Nhưng ít ai nghĩ rằng cũng sẽ vậy thôi. Nếu bản thân mình tiếp tục để những suy nghĩ tiêu cực lấn át. Thời đại ngày nay, thay vì sách vở, tôi thấy giới trẻ đang dần lấy lời nhạc, lấy những câu rap làm châm ngôn sống của riêng mình. Điều đó cũng tốt, nếu chúng cảm nhận được thực sự những điều mà người nghệ sĩ viết. Cảm xúc lúc nào cũng là thật, nhưng không phải cảm xúc buồn nào cũng đẹp như lời nhạc hay câu hát. Có lẽ vì thế mà nhiều người chuộng lời nhạc đến như vậy. 


"Cảm xúc lúc nào cũng là thật, nhưng không phải cảm xúc buồn nào cũng đẹp như lời nhạc hay câu hát"

       Rồi dù lâu hay mau, người ta vẫn lại đối diện với những con người mới, bạn bè khác, rồi tìm thấy người thương cho riêng mình. Rồi đứng đó, giữa một ngã ba đường khác, để phân vân nên rẽ phải hay rẽ trái ?!! Chẳng có đường lui, ai cũng phải chọn một trong hai. Cũng không có lối tắt, mọi thứ bắt đầu lại, từ ánh mắt, cái nắm tay, những kỉ niệm, những niềm vui mới, để khỏa lấp, để vơi đi phiền muộn vốn nằm sâu nơi đáy lòng, để đào thải, để sàng lọc đi những kỉ niệm xưa cũ mà một thời ta từng say đắm, u mê... Sau khi xem bộ phim Mắt biếc, tôi nhận ra 1 điều dành cho riêng mình rằng: "Không ai ngồi đó chờ ta mãi, họ, dù kiên nhẫn, dù hi sinh, dù mệt mỏi theo dõi ta, bên cạnh ta, rồi cũng sẽ sống cho riêng họ, họ cũng là người, cũng phải đi tiếp. Giữa ngã ba đường ấy, giữa lúc phải lựa chọn rẽ trái hay rẽ phải, họ rồi sẽ không rẽ về hướng của ta." Nên ta cứ đi con đường của mình, sẽ không có ngã ba bắt ta phải lựa chọn bên nào. Sẽ là một con đường thẳng với vô vàn những người trên đó, một số sẽ đi theo khi ta ngang qua, số khác sẽ ngồi lại nơi của họ. Vấn đề ta có tiếp tục đi theo hướng của ta hay ngồi lại với họ không. Có lẽ câu trả lời này nằm ở bản năng của con người, nó bao gồm bản ngã (cá tính), cái tôi (lý trí) và cái siêu tôi (cá tính trải qua rèn luyện). Tốt nhất bạn hãy đi con đường mòn của riêng mình và nếu may mắn, sẽ có người đi chung con đường ấy. Đừng bắt ai phải đi theo mình quá lâu để chờ mình nắm tay. 
"Đừng bắt ai phải đi theo mình quá lâu để chờ mình nắm tay."
Tôi còn nhớ Giáng sinh năm ngoái, khi bản thân còn những cảm giác hân hoan, vui mừng, vì vừa làm được một điều đáng tự hào cho người mình yêu thương, vậy mà sau 1 năm sóng gió, vẫn là bản thân mình vào đúng ngày này năm nay với một tâm trạng hỗn độn, rối rắm trong đầu. Có người hỏi:"Em chưa quên được sao?" Tôi chỉ đáp rằng chẳng dễ đâu, tôi có lẽ phải tìm đến một vòng tay nào đó đủ ấm áp để có thể quên đi những kỉ niệm xưa cũ và bắt đầu chặng đường mới nơi ngã ba rối rắm này, thay vì đứng đây mãi.

Sunday, 6 October 2019

AI CŨNG CÓ MỘT CUỘC ĐỜI

Cũng đã gần 5 tháng rồi không đụng vào blog, bám bụi lắm rồi. Thực tình mà nói, có những chuyện qua đi rồi, một thời gian dài sau, ta mới có thể bình tĩnh ngồi ghi chép lại, với một tâm thế khác. Tháng 6 mất người thương, tháng 8 mất người thân, người thương còn đó, người thân đã khuất. Có những câu chuyện kết thúc để mở đầu cho một câu chuyện mới, nhưng có những cuộc đời bước qua nhau rồi không thể ngoảnh đầu lại...điều giống nhau duy nhất là đều hết một kiếp người. 

Có những câu chuyện kết thúc để mở đầu cho một câu chuyện mới, nhưng có những cuộc đời bước qua nhau rồi không thể ngoảnh đầu lại...điều giống nhau duy nhất là đều hết một kiếp người.
Những chuyến đi chơi, những bù đắp từ công việc, những lời động viên chân thành vẫn khiến mình cảm thấy không đủ, không phải vì không đủ mà vì thực sự mình không cảm thấy đủ. Có những nụ cười mà đến giờ mình mới để ý thấy. Có những ngọn nến đã tắt mà giờ mình mới thắp lên. Vẫn còn kịp, vẫn còn đẹp tuyệt... Vì sao ư? Vì đơn giản họ là những niềm vui. Còn người thương là cả niềm vui lẫn đau đớn. Những niềm vui sẽ không bao giờ biết buồn kể cả khi ta đi bao nhiêu năm và quay lại. Hay ta còn gọi đó là những người bạn ! 

Những niềm vui sẽ không bao giờ biết buồn kể cả khi ta đi bao nhiêu năm và quay lại. Hay ta còn gọi đó là những người bạn ...
Còn đau đớn từ những xung đột với người gắn bó đã lâu. Nay nhìn lại niềm vui còn đó lẫn lộn cả những muộn phiền... Suy cho cùng, bản thân mình nhìn chứ đâu ai thấu, nên nỗi buồn cũng từ đó mà ra, miễn đừng cảm thấy áy náy với quyết định mình đã nói ra là được. Rồi gió sẽ cuốn hết đi...như Phật đã từng dạy "Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy...đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người con gái ấy thôi"

Saturday, 25 May 2019

ĐỘT PHÁ ĐỂ CÓ NHỮNG NGÀY VUI

Quả thật công việc tôi đang làm có nhiều vấn đề. Thậm chí lối sống cũng vậy, những gì hiện tại bản thân đang thể hiện chỉ ở mức bình thường và cảm xúc chừng mực, do vậy đôi lúc tôi tự ảo tưởng mình là một người điềm tĩnh, thể hiện sự chững chạc ra bên ngoài trong khi bản thân chưa việc gì là ổn. Tôi chưa ổn!
"Tôi chưa ổn"

Đối với một người như tôi, gặp được em có thể nói là một diễm phúc, tôi thường hay xem nhẹ mọi thứ quanh mình, do vậy chuyện tình cảm không thể nói là bền vững và kiên trì được. Tôi không phải là một người chủ động trong mọi việc và thậm chí tâm lý khá an phận. Có những việc mình biết là bản thân có thể thay đổi nhưng lại không đi vào lộ trình đó. Hành vi vô thức cứ hối thúc mình đi theo một lộ trình mơ hồ không rõ ràng và không chủ động. Có lẽ bạn tôi nói đúng. Hãy tỏa sáng hết mức có thể để có cái lưu lại về sau, để có động lực bứt phá. Đừng để cảm xúc bản thân bị gò bó vào một điều gì, nhất là khi còn trẻ, khi tinh thần và sức khỏe là 100/100. Tôi cảm nhận mình là một người vui vẻ và sáng tạo, làm mọi thứ nhiệt tình, duy nhất vẫn là vấn đề duy trì những điều đó, tôi nhận thấy mình đang xoay vào một vòng xoáy ngộp thở của thời gian. Khiến mọi thứ trong đầu rối ren. Tôi cũng hiểu, ở độ tuổi của mình nửa chín chắn, nửa lại ngây ngô ngờ nghệch. Những câu hỏi như:" Có tiếc không? Sao không thử? Sao không bứt phá? Sau này là trụ cột của gia đình hãy nên vững vàng về cả tinh thần lẫn vật chất...." Gần đây chú của tôi có khuyên rằng: hãy ăn mặc gọn gàng nơi nào ra đồ đó. Hãy ngăn nắp trong tư tưởng. Và quan trọng là hãy bứt phá để có những ngày vui.

"Hãy ngăn nắp trong tư tưởng"  
Một ông anh trong cơ quan, là trưởng phòng cấp cao (thực ra cũng lớn tuổi, đáng gọi là chú) nói với tôi rằng: khi em lập gia đình, em đã ở 1 đẳng cấp khác, và em phải như vậy, hoàn toàn khác! Câu nói đó cũng đúng, họ là người từng trải, là những người thành công trong khi mình vẫn tiềm năng và tiềm năng. Mình có ngôn ngữ- một viên ngọc quý và bây giờ chỉ cần ý chí và quyết tâm thay đổi. Có lẽ mình vẫn chưa sẵn sàng cho mọi thứ...cảm thấy gượng ép và chênh vênh tuổi 26. Muốn lông bông, muốn tự do như bạn mình, muốn làm gì cũng được và có thể đột phá theo ý mình.

Thursday, 9 August 2018

CHO VÀ NHẬN

Tôi hiện tại đang rất vui vẻ với việc học và cuộc sống xung quanh mình. Với mỗi người, tầm tuổi 25 trở lên họ bắt đầu xác định lại nghề nghiệp của mình, sở thích của mình, xem nó có phù hợp với bản thân hay chưa, bớt rong chơi lại và tập trung vào một mục tiêu nào đó. Nói cho đúng thì đây là giai đoạn cày cuốc của cuộc đời.
Ai cũng vậy, cũng phải cân bằng giữa cái mình thích và cái đem lại lợi ích cho mình. Hôm nay tôi đi học, có 1 tình huống được đưa ra rằng: "Bạn vừa tốt nghiệp đại học và có 2 công ty muốn tuyển bạn. Một công ty cho bạn mức lương cao ngất ngưởng nhưng phải làm việc trong một môi trường áp lực và cực kì khắc nghiệt. Công ty thứ 2 cho bạn một công việc bạn hằng mơ ước và cực kì đam mê nhưng đồng nghĩa với việc bạn được trả thù lao cực thấp và có khả năng không đủ chi tiêu về sau. Bạn sẽ chọn công ty nào?". Đã có vài người đứng lên trả lời. Có người chọn công ty đầu tiên vì mức lương ổn và rằng lúc đó họ cũng chưa xác định được đam mê nên kiếm tiền quan trọng hơn. Còn người khác lại chọn công ty thứ 2 vì họ cho rằng chưa có kinh nghiệm thì nên làm việc mình thích để tích luỹ kinh nghiệm dễ hơn và mau thăng tiến hơn. Tôi thì nghĩ rằng: Tôi ra trường sẽ chọn công ty thứ 1 và sau 1 thời gian đủ chín sẽ chuyển qua công ty thứ 2 hoặc việc nào tương tự đam mê của mình. Chú tôi đã từng nói: "chú không thích công việc chú đang làm, nhưng mày tin chú đi, chả có ai thích việc họ đang làm cả, họ đi làm để kiếm tiền, và chính môi trường khắc nghiệt giúp họ nhanh có kinh nghiệm và học hỏi nhanh gấp đôi người thông thường, họ thích nghi với công việc khác đam mê của họ, và khi cầm cọc tiền trên tay, họ sẽ cảm thấy khác, không còn chán ghét công việc đó nữa. Khi có sự nghiệp ổn định họ lại quay về làm công việc mình hằng yêu thích bấy lâu...vì đam mê là ngọn lửa âm ỉ, nó không bao giờ tắt trong tim phổi của mỗi người. Khi có cơ hôi nó sẽ lại bùng lên cháy dữ dội mà thôi". Tôi nghe thấy tâm đắc, nên nhớ rất lâu những lời nói ấy. Mình còn trẻ, nên cho đi nhiều thứ quý giá của mình, để sau này già rồi mới nhận lại được nhiều thứ quý giá của mọi người chứ. 

chả có ai thích việc họ đang làm cả

Tuổi trẻ thì chỉ có sức khoẻ, chất xám, sự nhiệt tình và lòng nhân hậu... cứ cho hết đi, giữ lại ít thôi, rồi nhất định không sớm thì muộn cơ hội sẽ đến với mình. Cho dù môi trường công sở hay công trường, nhà máy hay nhà sàn, máy cày hay máy tính, nếu biết cho đi những thứ ấy, người trẻ như tôi sẽ nhận được rất nhiều và khi đến tầm 30, tôi nhất định sẽ có tất cả: sự nghiệp, gia đình, tiền bạc...để có thể tiếp tục theo đuổi đam mê. Và chính tôi bây giờ cũng đang làm như thế!
Một chút tản mạn về cách cư xử nơi công sở, với bạn bè hay cả những người bạn mới quen, rằng: đừng cho rằng sự giúp đỡ của người khác là hiển nhiên, kể cả khi bạn là 2 người mới gặp nhau lần đầu, bạn bè 1 năm, 2 năm hay 10 năm, thậm chí cả bạn đời của nhau...hãy dành cho nhau 1 sự biết ơn mỗi khi nhận được sự trợ giúp của người khác dù là nhỏ bé, hãy học cách nói cảm ơn thường xuyên dù đó là người thân của bạn trong gia đình, khi bạn nói cảm ơn, bạn là người chuyên nghiệp và đáng trân trọng trong mắt mọi người. Cảm ơn cũng là câu nói cho đi mỗi khi bạn nhận sự trợ giúp của người khác, chân thành hơn câu "thanks" nữa kia. Nó cũng là câu nhắc cho mình nhớ rằng mỗi lần mình muốn nhận sự giúp đỡ từ ai, nên đắn đo xem rằng người ta có thể giúp mình hay không. Và người ta có vui lòng giúp mình hay không, nếu biết cách đối đãi, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn cả sự cho đi đấy!

CHUẨN BỊ CHO PHẦN CỦA MÌNH

Niềm hân hoan trong ngày đầu năm 2024 của tuổi 30 khiến tôi muốn ngồi viết vài dòng. Thứ nhất hân hoan vì xung quanh bạn bè, anh em dần có g...